Chương 32: (Vô Đề)

Việc đại tỷ đã qua, hầu hết sĩ tử đã rời kinh, mọi vật phẩm theo đó cũng trở nên rẻ hơn rất nhiều, mấy món đồ này cộng lại chỉ tốn chừng tám mươi đồng tiền thôi. Thôi Tam Thuận đã thanh toán xong, chạy cuống cuồng theo Thôi Thành Tú, lầm bầm sau lưng hắn: "Sư phụ, vị Cố cô nương này quả nhiên có cốt cách của người đọc sách, đồ thượng phẩm nàng ta không màng, lại chỉ nhận đồ bình dân."

Hắn đưa tay xem xét thỏi mực, "Thỏi mực này đâu phải mực tốt, mùi cũng không dễ chịu gì cả, trong cung, trong phủ đệ thì làm gì có ai dùng thứ này! Hay là chúng ta âm thầm tráo lại ạ? Chẳng may mấy thứ này làm Quan gia khó chịu thì sao..."

"Ngươi dẹp đi!" Thôi Thành Tú nheo mắt nhìn bóng lưng Hoàng đế và Cố Uyên, giọng không nhanh không chậm mà dạy dỗ, "Đồ thì không đáng tiền nhưng người thì đáng giá, dạy dỗ ngươi bấy lâu nay mà sao ngươi lại chẳng hiểu gì hết vậy hả?"

Một câu ấy mà Hoàng đế hỏi Cố Uyên cũng chỉ có Cố Uyên và Thôi Thành Tú đi theo bên cạnh nghe rõ mồn một, hắn cảm thấy có một tảng đá trong lòng đã rơi xuống. Hoàng đế đã dụng tâm đến mức này thì nô tài như hắn còn phải nghĩ ngợi lo lắng gì nữa? Chà, vậy thì cứ một lòng trợ giúp chủ thử đưa Cố tiểu nương tử này lên long sàng thôi! Công việc mà đám người trong cung hay làm nhất chính là tranh sủng nịnh bợ, tiểu cung nữ lấy lòng các ma ma, thái giám lấy lòng chủ tử, chủ tử thì lấy lòng Hoàng đế và Hoàng thái hậu, thủ đoạn thì cứ thế mà không ngừng đan xen chồng chéo, muôn hình vạn trạng. Vị Cố tiểu nương tử này nếu không biết cách hành xử sao cho phải thì chẳng phải hắn nên thay nàng mở một con đường hay sao? Nếu việc thành, tự nhiên hắn sẽ trở thành đệ nhất công thần trước Ngự tiền, cả nửa đời sau cứ việc sống dựa vào công lao này mà không lo nghĩ gì nữa cả.

Những người mắt sáng trong Ngự tiền đâu chỉ có mình hắn, thấy Cố Uyên xuất cung một chuyến mà bình an trở về, những kẻ thông minh đều đã hiểu chuyện hết rồi.

Cố Uyên thay y phục và tắm rửa xong xuôi, vừa bước vào phòng trà thì Ngụy Phùng Xuân đã đưa khay trà cho Cố Uyên: "Tiểu nương tử vất vả rồi, hôm nay bát canh an thần này lại phải phiền tiểu nương tử nhé!"

Những ngày gần đây trời âm u trông thấy, xem ra sắp có một trận tuyết lớn, khắp nơi trong cung thành đều được sửa sang và dán kín các khe cửa sổ, lại phân đến các cung phòng những chậu than đồng lớn để sưởi ấm cho mùa đông. Cố Uyên nhìn sang Trình Tứ và Vận Nương đang ngồi sưởi ấm bên cạnh mình, vừa định từ chối thì Trình Tứ Nương đã lên tiếng trước: "Ngươi đi đi cũng được."

Rồi liếc nhìn Ngụy Phùng Xuân, "Một hai lần thì không sao, nhưng đã mười mấy năm rồi, giờ có nghỉ một hai ngày thì cũng chẳng ai trách được bộ xương già này của ta lười biếng đâu."

Ngụy Phùng Xuân giả vờ không nghe ra lời nói của bà, cứ thế mà thúc giục Cố Uyên đi.

Khi ra đến ngoài phòng trực, hắn lại nói với Cố Uyên: "Cố tiểu nương tử đừng nghĩ nhiều, ta nói một câu thế này, vị Trình ma ma ấy đã chăm sóc hầu hạ trước Quan gia mười mấy năm rồi, giờ có người mới đỡ đần cũng là vì tốt cho bà ấy thôi! Người khác nói gì không quan trọng, điều quan trọng nhất là phải phục vụ chủ tử cho thật chu đáo. Hôm qua, thái y đến khám mạch cho Quan gia đã đặc biệt dặn dò rằng trong phòng dùng sưởi nên quá khô nóng, không nên lạm dụng canh an thần, tốt nhất nên hầu chuyện Quan gia vài câu để ngài có thể tự chìm vào giấc ngủ, như vậy là tốt cho sức khỏe nhất. Nhưng mà một đám nô tài như chúng ta thì làm gì có kiến thức như sông như bể, có muốn hầu chuyện cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu! Tiểu nương tử là người đọc sách, thấm nhuần văn chương, thông kim bác cổ, biết chuyện ba trăm năm trước lại còn biết chuyện năm trăm sau, vậy thì cô và 

Quan gia cứ tùy tiện chọn một trăm năm nào đó để mà tán ngẫu, vài đêm cũng không hết chuyện được, phải không nào?"

Quân tử tại kỳ vị, mưu kỳ chính[1], ngay cả khi chỉ là bưng trà rót nước thì cũng phải hết lòng.

[1] Quân tử tại vị, mưu kỳ chính — Luận Ngữ, người quân tử làm việc gì cũng phải tròn trách nhiệm.

Cố Uyên gật đầu: "Sư phụ cứ yên tâm."

Nàng đưa tay vén tấm rèm vải lụa lên, nghiêng mình bước vào Đông Noãn các.

Trong Noãn các, trước Ngự án đã được thay một tấm thảm mới với hoa văn màu trắng trên nền xanh lục, bước từ những viên gạch cứng rắn lên trên thảm liền có cảm giác dưới chân thật mềm mại, như bước lên thảm cỏ mùa xuân mới nhú lên ven bờ đê Giang Nam độ tháng Hai. Hoàng đế cũng vừa tắm rửa xong, chỉ mặc một bộ trung y lụa trắng, mái tóc dài được bện lỏng thành một bím tết thả sau lưng.

Nguyên Gia đang cầm vài tờ báo cáo tình hình thiên tượng thời tiết, đứng trước tấm bình phong lớn sau Ngự án, cau mày đối chiếu với bản đồ. Nghe thấy tiếng động, nàng không quay người lại, chỉ nói: "Để lên án rồi lui ra đi."

Cố Uyên đặt chén canh lên Ngự án nhưng không lui ra.

Hoàng đế thấy có điều khác, mới quay đầu liếc nhìn, vừa nhìn thì cả khuôn mặt chợt hồng lên: "Sao... sao lại là nàng?" Rồi quay người lại ngồi xuống trước Ngự án, ánh mắt dừng lại trên mái tóc còn hơi ẩm của Cố Uyên, "Mau về nghỉ ngơi đi, truyền lời lại cho Thôi Thành Tú và Ngụy Phùng Xuân, sau này không được tùy tiện thay ca trực trước Ngự tiền, kẻo làm loạn quy củ."

Mặc dù nói với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng khuôn mặt phớt hồng ấy với trung y lụa trắng thì không ra được chút uy nghiêm nào của bậc quân vương. Giờ Nguyên Gia trông lại giống như một thiếu nữ nhà dân đang cố tỏ ra nghiêm túc để nói chuyện của bậc trưởng thượng, khiến cho Cố Uyên không khỏi mềm lòng.

Nàng cúi đầu hành lễ trước Hoàng đế: "Thần vẫn chưa tạ ơn Quan gia vì món quà hôm nay."

Nguyên Gia ngây người, càng thêm phần lúng túng.

Thực ra, trước bề tôi, Hoàng đế có thể nói năng trôi chảy đầy khí phách, nhưng trong cuộc sống thường ngày thì lại không giỏi ăn nói lắm, giờ nhất thời không biết nói cái gì, nói thế nào. Vì sợ mình nói gì đó sai khiến cho Cố Uyên trả lại quà tặng, Hoàng đế bèn dứt khoát đưa tay lấy chén canh an thần trên án, chỉ nói: "Trẫm biết rồi, nàng lui xuống đi."

"Thái y nói từ nay Quan gia không nên dùng nhiều canh an thần nữa." Cố Uyên đưa tay ngăn chén canh lại, "Thần sẽ ở lại nói chuyện với Quan gia một chút, Quan gia hãy thử xem sao, nếu có thể vào giấc được thì đừng uống thứ này nữa, được chứ?"

Bàn tay nàng nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay Hoàng đế, ánh mắt trong trẻo và điềm tĩnh, tựa như một người chị cả đối với tiểu muội, vô cùng tự nhiên, hiền hoà và thân mật. Khuôn mặt Hoàng đế càng thêm đỏ, nàng rụt tay lại, không nói không rằng lặng lẽ đứng dậy, đi thẳng vào Tây Noãn các. Nàng đi rất nhanh, khi Cố Uyên bước vào Tây Noãn các thì Hoàng đế đã vào trong Ngự trướng.

Màn lụa vàng rủ xuống, Cố Uyên không thể nhìn rõ hành động của người bên trong, đành hạ giọng hỏi: "Quan gia đã muốn ngủ nghỉ chưa? Thần có cần phải lui xuống không?"

Giọng Hoàng đế truyền ra từ trong trướng, có vẻ hơi ảo não buồn bã: "Nếu nàng không mệt thì cứ ở lại nói chuyện với trẫm một chút."

"Vâng." Cố Uyên đáp, "Vậy Quan gia muốn nói gì?"

Hoàng đế lần này không lên tiếng nữa. Nên nói gì đây? Tuyệt đối không được nhắc đến văn bát cổ, việc quốc gia đại sự cũng vậy, nhưng những chuyện khác thì lại không biết bắt đầu từ đâu. May mắn thay, tấm rèm che đã giấu đi sự lúng túng của nàng, cố trấn tĩnh lại và động não suy nghĩ một chút, cuối cùng bắt đầu từ bộ văn phòng tứ bảo:

"Ngày nào nàng cũng đều luyện chữ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!