Loan Nghi cục và Thận Hình ty chẳng phải để trưng bày cho có, mặc dù bề ngoài chẳng có bất cứ động thái nào, nhưng chỉ sau một ngày kể từ khi Hoàng đế hạ lệnh, hàng chục lính tuần đã được phái đi khắp nơi. Hai viên quan dưới trướng Cơ mật phòng cũng đã lập tức dâng bản danh sách điểm tên những người từng tiếp xúc với Cố Uyên và tường trình toàn bộ quá trình Cố Uyên nhập cung đến trước án của Lâm Viễn.
Lâm Viễn xem đi xem lại một lượt rồi hạ lệnh: "Phải bám theo cho chặt tất cả những người ở ngoài cung, không được phép có bất kỳ hành động nào sơ xẩy, càng không được để bọn họ biến mất khỏi tầm mắt; còn người trong cung thì cứ lần theo đầu mối, từ từ mà tra xét, ta muốn moi bằng hết mười tám đời tổ tông của bọn chúng ra đây!"
Nói rồi, nàng lại cầm bút, khoanh tròn những cái tên trên danh sách hàng chục cung nữ của Thượng Nghi cục đã cùng Cố Uyên nhập cung: "Ngự tiền vừa hay đang thiếu hai nữ quan để hầu hạ, bảo Thượng Nghi cục chọn từ trong đám này ra vài người lanh lẹ một chút rồi đưa vào hầu hạ đi."
Các vụ án ngoại triều thì có thể làm lớn chuyện để mà phô trương thanh thế; nhưng nội triều thì tuyệt nhiên không thể. Một là, Cấm Thành là nơi ở của Thiên gia, cần phải giữ cho hòa khí, lúc nào cũng phải hoà hợp êm ả. Trong cung mà cứ suốt ngày giương cung bạt kiếm chém chém giết giết thì quan lại và dân chúng bên ngoài sẽ nghĩ thế nào đây? Hai là, trong cung vốn dĩ không thiếu những kẻ quyền lực ngút trời, tâm địa độc ác, nếu bứt dây động rừng, rất có thể bọn chúng có thể sẽ bày ra thế trận hiểm hóc để điều tra đi vào ngõ cụt, hoặc nếu chúng đủ tàn nhẫn để ra tay để bịt đầu mối thì mọi chuyện đổ bể lập tức. Bởi vậy, xưa nay Thận Hình ty có rất nhiều thủ đoạn tra án trong bóng tối, thần không biết quỷ không hay. Lần này Lâm Viễn đã dùng một chiêu gọi là 'thuận phô kỳ', tức là cứ thuận theo ý đối thủ mà mà sắp đặt nước cờ, chờ cho đối thủ tự ra tay. Một khi đã tốn công tốn sức để đưa Cố Uyên vào cung thì chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở việc đưa nàng vào hậu hạ ở Ngự tiền, mà Cố Uyên ở trong cung không quen biết mấy ai, vậy thì còn ai thích hợp hơn những cung nữ mới nhập cung này để làm trung gian liên lạc với nàng, từ xa chỉ điểm cho nàng một vài việc đây?
Hoàng đế có xu hướng bảo vệ cho Cố Uyên, những lời đề phòng ấy không thể nói toạc ra trước mặt Hoàng đế được.
Thế nên, khi Hoàng đế triệu kiến, Lâm Viễn đã viện một lý do khác: "Thần xem lý lịch của Cố Uyên thì thấy xuất thân không được tốt, lại nhập cung chưa lâu, hẳn là không quen thuộc với cuộc sống trong cung. Mấy cung nữ này đều quen biết nàng sơ sơ, tính tình của nhau cũng hiểu, nếu mà có người quen ở cùng thì hẳn là sẽ dễ thích nghi hơn."
Hoàng đế quả nhiên đã sập bẫy, khẽ nhíu mày, thở dài một tiếng, không nói thêm lời nào nữa.
Ngụy Phùng Xuân bên cạnh mau mắn dâng trà cho cả hai, trong lòng thầm nghĩ: vị Lâm đại nhân này quả nhiên không tầm thường, nói một câu là trúng ngay tim đen rồi đấy. Cố tiểu nương tử này đâu phải chỉ là khó thích nghi, có mà rõ ràng là một khúc gỗ khô khốc, nước hay dầu cũng chẳng thấm vào nổi! Ở Ngự tiền đến nay đã là hơn mười ngày rồi mà ngày nào cũng như ngày nào, ngoài lúc làm việc ra thì nàng ta cứ ru rú trong phòng trực, hoặc là tập bưng trà rót nước, hoặc dùng ngón tay nhúng nước lã mà tập viết chữ. Than ôi, nàng ta không nói thêm một lời nào với Hoàng đế hết, cũng không nhìn đến Hoàng đế thêm một lần nào, bởi thế mà làm cho vị Quan gia đáng kính này ngày nào cũng phải nhìn sang dãy Tây trực phòng để mà luyện nhãn lực.
Có thể khiến một Thiên tử đường đường chính chính biến thành một hòn vọng phu, quả thực Cố tiểu nương tử này trời sinh số lớn mệnh lớn quá thể rồi! Vị Quan gia này cũng thật là, rõ ràng chỉ cần một đạo thánh chỉ phong phi tấn vị là coi như công đức viên mãn, thế mà cứ lì lợm sống chết không mở lời, không chịu hành động, là thế nào?
Ở Chiêu Nhân điện, Ngụy Phùng Xuân đang thầm oán thán trong lòng, thì ở phòng trực phía Tây điện Thanh Hà, Thôi Thành Tú cũng ngùn ngụt sự bất lực và khó chịu.
Nhưng hắn không dám giận Cố Uyên, chỉ cười tủm tỉm, trỏ tay vào bộ văn phòng tứ bảo đặt trên bàn: "Đây là ân thưởng của Quan gia mà, làm sao nô tài dám tự ý mang về được? Quan gia cũng đã nói rồi, ngài không có ẩn ý gì đặc biệt cả, đây chỉ là quà cảm ơn vì trước đó ngài đã bái Cố cô nương là Tiên sinh, Cố cô nương đã chỉ dạy văn chương cho ngài. Cố cô nương không biết đấy thôi, các vị tiên sinh và thị độc ở Văn Hoa điện thỉnh thoảng cũng được ân thưởng như thế này để khuyến khích nhân sĩ văn chương.
Cô nương là người đầu tiên ở Ngự tiền có tài văn chương xuất chúng, được Quan gia ban thưởng cũng là để lấy làm gương, khuyến khích tinh thần sách vở văn chương cho cả Ngự tiền đấy!"
"Ta biết, ta đã làm khó Thôi sư phụ rồi." Cố Uyên đứng trước mặt hắn, cứ bình tĩnh như thường, "Xin phiền Thôi sư phụ tâu lại với Thánh thượng giúp ta, ta không công thì không hưởng lộc. Trước kia ta có chỉ dẫn vài điều về văn chương cho Thánh thượng thì cũng đã được Thánh thượng ân thưởng rồi, cũng chính là Thôi sư phụ đưa quà đấy thôi. Ta đã được sư phụ dạy rằng quy củ ở Ngự tiền là không được nhắc lại công lao cũ, cho nên chuyện ấy hãy quên đi, không cần nhắc lại nữa."
Vẫn là lễ nghi chu đáo, kính cẩn kín kẽ, nhưng bên trong thì xa cách muôn trùng.
Người ta vẫn thường nói người đọc sách viết chữ thì lắm mưu nhiều kế, lần này Thôi Thành Tú đã thực sự nếm trải rồi.
Hắn thầm giận trong lòng, nhưng trên mặt không dám để lộ một chút bất mãn nào, chỉ cười hòa hoãn: "Cô nương nói gì thế? Trên đời này chỉ có người chê cha, chê mẹ, chê tổ tông, chứ làm gì có ai chê ân thưởng đâu? Huống hồ..." Hắn hạ giọng, khoác lên mình phong thái của một Tổng quản: "Cho dù ban thưởng có quá hậu hĩnh một chút thì ấy cũng là lời vàng ý ngọc của Thiên tử, làm gì có ai dám kháng chỉ bất tuân?"
"Phần thưởng đã vốn không nên thuộc về mình thì dù là Vua ban cũng không nhận." Cố Uyên vẫn nhẹ nhàng và thản nhiên, cúi người hành lễ với Thôi Thành Tú: "Dù có phải chịu trượng hay quở phạt thì ta cũng cam tâm tình nguyện, xin Thôi sư phụ cứ xử lý đi!"
Tựa như bị ai nhét một một viên chè trôi nước nóng hổi vào miệng, Thôi Thành Tú há to không khép được miệng, cảm thấy cuống họng, tim, gan và cả lá lách nữa, tất cả đều quặn lại. Làm sao mà hắn lại quên mất rằng người phụ nữ trông thì có vẻ dịu dàng và hiền lành, nho nhã và đoan trang này cũng chính là người dám trực tiếp mở miệng thỉnh cầu Hoàng đế ban cho cái chết?! Một người có cái gan lớn đến không sợ chết cơ mà?!
Thái giám, giỏi nhất là biết nhìn hướng gió để xoay chiều, biệt tài là luồn cúi để làm thân, thế nên phút chốc Thôi Thành Tú đành xua đi đau đớn trong lục tạng, chỉ còn vẻ đáng thương mà nài nỉ: "Cô nương nói lời gì nghe lạ quá! Cho nói một câu không phải phép, cho dù có bắt nô tài đi chết thì nô tài cũng không dám đánh hay phạt cô nương đâu, một ngón tay cũng không dám động! Chỉ mong cô nương nghĩ cho rằng..." Hắn đưa hai ngón tay trỏ lại, đặt cạnh nhau: "Quan gia là cái này, cô nương là cái này, còn nô tài thì bị kẹp ở giữa, nô tài bị cả hai bên làm khó! Thôi thôi, chẳng nói gì nữa, chỉ xin cô nương nghĩ đến việc xưa kia nô tài từng chạy đi chạy lại tới am Từ Thọ để đưa trà cho cô nương mà cô nương thương tình, mà thông cảm cho nô tài với!"
Nói rồi, hắn cả hạ người định hành lễ.
Cố Uyên vội bước lên, đưa tay đỡ lấy: "Thôi sư phụ, cái lễ này làm sao mà ta dám nhận?" Nàng ngập ngừng giây lát, "Thế này đi, tứ bảo cứ tạm thời đặt ở đây, xin Thôi sư phụ chuyển giùm ta một lễ tới Quan gia là được."
Thôi Thành Tú lập tức mừng đến nhảy cẫng lên, đưa ngón tay cái, mặt mày hớn hở: "Cô nương, lòng dạ cô nương lương thiện, sau này nhất định sẽ được hưởng phúc lớn!"
Hắn bày bộ văn phòng tứ bảo ra từng món một trên bàn, cứ lỳ ra đó không đi, mặt dày lải nhải: "Nô tài lại nói thêm một câu không phải nữa, xin cô nương cũng đừng quá nhẫn tâm với Quan gia. Tất cả từng món ở đây Ngài đã đích thân tự tay tự mắt xem xét và chọn ra ở Cục chế tác, mới ngày hôm qua thôi. Ngài lại còn lo không hợp ý cô nương, lo cô nương không ưa những thứ có vẻ xa hoa hay khoa trương nổi bật, cho nên bốn món này thôi mà Ngài chọn đi chọn lại ròng rã suốt nửa canh giờ.
Dù cô nương có không muốn nhận, không muốn dùng, thì cũng nể tình cái tâm ý ấy để mà xem qua một chút chứ?"
Lòng Cố Uyên chùng xuống, theo bản năng nàng đưa mắt nhìn thẳng vào mấy món đồ trên bàn, lần đầu tiên. Mực tùng yên, bút lông dê cán trúc, nghiên đá vuông vức, giấy tuyên Trừng Tâm Đường, tất cả đều có vẻ ngoài tối giản, không hề có một chút hoạ tiết trang trí hay hoa văn thừa thãi nào. Thoạt nhìn, chúng đều rất giống với đồ vật mà các học sĩ bình dân ngoài dân gian vẫn dùng, nhưng nếu nhìn thật kỹ mới thấy được sự cao cấp trong chất liệu, tinh xảo trong chế tác và sự khéo léo tỉ mỉ ở công sức thể hiện trong từng chi tiết.
Có những lời không cần phải nói thẳng ra, chỉ cần ám chỉ là đủ. Thôi Thành Tú thấy ánh mắt của Cố Uyên đảo qua bàn và lưu chuyển trên ấy, hắn khẽ ho một tiếng, rồi lặng lẽ vén rèm ra khỏi phòng. Đứng ngoài cửa, hắn cong cong môi, cười đắc ý: Lòng người cũng là máu thịt thôi mà, Cố cô nương dù có tam trinh cửu liệt, đức hạnh thanh cao đến đâu thì cũng không thể nào mà chống lại được sự quan tâm tỉ mỉ như nước chảy đá mòn này!
Lại nghĩ đến việc trước đó Hoàng đế đã muốn giữ Cố Uyên ở lại Ngự tiền một năm, Thôi Thành Tú bỗng nhiên nhận ra: quả nhiên tầm nhìn của Hoàng đế vừa xa vừa rộng, ngay từ đầu đã nhìn ra được tính cách của Cố Uyên là khó nắm bắt, mềm không mềm mà cứng không cứng, nên đã lặng lẽ bày ra thế trận này. Không hổ danh là Quan gia! Mặc dù người trong nhà Đế vương đa phần là bạc tình, nhưng chỉ cần nhìn cái tâm của Quan gia đã thấy nếu Cố Uyên mà được tấn Phi vị thì e rằng địa vị cũng có thể ngang hàng với Hoàng phu. Mà nếu như độc sủng thì càng tốt! Hắn xoa cằm, nghĩ đi nghĩ lại, rồi khoan thai rời đi.
Cố Uyên đứng trước bàn, ánh mắt lướt qua, vẫn dừng trên bộ bút mực giấy nghiên. Càng nhìn, nàng càng nhận ra sự chu đáo và tỉ mẩn đến tột cùng của người tặng, dường như tâm ý của Hoàng đế đối với nàng lúc nào cũng rõ ràng. Nàng với tay vịn vào mép bàn, nhớ lại thái độ khúm núm vừa rồi của Thôi Thành Tú, không khỏi nở một nụ cười chua chát.
Cố Uyên không hề xa lạ với sử sách, nàng rất hiểu lịch sử. Khi còn trẻ tuổi, mỗi khi đọc đến những điển cố Đế vương
- Phi tần của bao đời lịch đại, nàng từng luôn thắc mắc rằng tại sao có những người được độc sủng đến mức các phi tần khác trong hậu cung đều như đã hoá thành hư không trong mắt Đế vương, thế mà tất cả những người được độc sủng đó đều không có được kết cục tốt đẹp? Khi thêm chút tuổi, gặp nhiều chuyện đời, nàng mới hiểu ra đạo lý 'hồng nhan chưa tàn ân đã cạn'.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!