Chính Hoàng đế cũng không biết mình đã vô tình trở thành chỗ dựa của Cố Uyên, lúc này đang ngồi trong Noãn các nhíu mày suy tư:
"Ngự tiền còn có chức vụ nào mà nữ quan có thể đảm nhận không?"
Thôi Thành Tú và Ngụy Phùng Xuân nhìn nhau, lần này cả hai cùng cười tươi rói: "Tư thiết, Điển thiết, Tư y, Tư sức, trà nước, thuốc men,... những việc này Quan gia vừa mới hỏi qua hết rồi. Còn lại thì đều là những công việc tay chân, lao động hạng ba thôi, Cố cô nương là người theo nghiệp đèn sách thánh hiền, lại văn nhã sạch sẽ như vậy, nếu giao cho cô ấy những việc đó thì nô tài thực sự cũng khó mở miệng lắm ạ!"
Theo lý mà nói, các chức vụ trước Ngự tiền còn nhiều hơn thế. Tư tán quản việc yết kiến thông truyền, Tư bảo quản ấn tín dấu mộc, mấy việc ấy đều là những công việc nhàn hạ và cho người ta thể diện. Thế nhưng Hoàng đế lo rằng có người trong triều sẽ nhận ra Cố Uyên, hoặc chăng lại để ý đến Cố Uyên rồi lại toan tính trù dập, gây bất lợi cho nàng, thế nên không chọn những chức vụ có tiếp xúc với ngoại triều.
Hoàng đế cân nhắc tới lui, chọn đi chọn lại một vòng tất cả những vị trí ở Ngự tiền, lại phát hiện ra chẳng có vị trí nào mà không phải phục vụ người khác cả.
Chẳng lẽ phải lập ra thêm một chức vụ đặc biệt? Nhưng làm vậy thì e rằng gây chú ý.
Hoàng đế ngồi trước Ngự án im lặng suy tư, Thôi Thành Tú và Ngụy Phùng Xuân bên tả bên hữu, trong lòng mỗi người đều có chút nóng ruột. Rõ ràng Cố tiểu nương tử này chính là người Hoàng đế yêu thích đây rồi, ngoài việc phong Phi, tấn vị, thì làm sao mà còn có chức vụ nào thích hợp hơn Tư tẩm nữa cơ chứ? Nhưng vị Quan gia này lại da mặt mỏng hay thế nào chăng, có dằn vặt đến chết cũng không chịu mở miệng!
Làm nô tài thì nên biết phân ưu, lo lắng cho chủ tử.
Thôi Thành Tú đảo mắt một vòng rồi mở miệng thăm dò: "Hôm trước nô tài nghe người ta than phiền là Tư thiết cục không đủ người trực, đang muốn chọn thêm vài người..."
"Vậy thì để Nội Vụ phủ xuất cung mà chiêu mộ." Mặt Hoàng đế bỗng lại phớt hồng, rõ là có chút không tự nhiên.
Không phải là Nguyên Gia chưa từng nghĩ đến vị trí ấy, nhưng để cho Cố Uyên đích thân giúp nàng thay y phục, c** th*t l*ng, dọn chăn giường,... thì chưa nói đến việc Cố Uyên có chấp nhận được hay không, bản thân nàng đã là người đầu tiên không thể chấp nhận được rồi.
Lần này là một lần hiếm hoi Ngụy Phùng Xuân không phá đám hay hạ bệ Thôi Thành Tú, lại mượn lời của hắn tiếp tục dò hỏi thêm: "Khi tiết Trùng Dương, Vận Nương, người quản Ngự trà ấy ạ, xin nghỉ về phép thăm nhà một lần. Khi về tới rồi nàng lại nói mẹ già bị trúng gió, giờ nằm trên giường không có người chăm sóc, muốn xin ân điển để được xuất cung sớm còn về nhà chăm mẹ. Thiết nghĩ phá lệ là không tốt nên nô tài đã từ chối. Hay là cứ để Cố tiểu nương tử thay thế Vận Nương một thời gian?
Công việc này dễ làm quen, lúc rảnh rỗi còn có thể đi chỗ này chỗ kia, cũng tốt hơn những việc khác."
Đúng như tên gọi, chức vụ này chỉ phụ trách việc trà nước và điểm tâm ở Thanh Hà điện mà thôi. Ngự trà phòng sẽ đưa các loại trà nước và điểm tâm đến tiểu trà phòng của Thanh Hà điện, được các giám quan kiểm tra an toàn tại chỗ rồi mới được các cung nữ trong đội quản trà đưa lên.
Theo quy củ, khi Hoàng đế triệu kiến các đại thần đến đối tấu, tất cả các cung nữ phải lánh mặt lui xuống, thay vào đó là thái giám ở lại dâng trà, để bảo mật hoàn toàn thông tin cơ mật trước Ngự tiền và chặt đứt tất cả liên hệ với ngoại triều.
Hoàng đế lại cẩn thận suy đi xét lại một lúc, cuối cùng cũng gật đầu, dù cho cái nhíu mày cho thấy vẫn không hài lòng lắm: "Cứ quyết định như vậy đi."
Công việc dâng trà rót nước này dù sao cũng tốt hơn những việc khác nhiều lắm, ít nhất thì những tình huống chung đụng cũng không đến mức quá đỗi khó xử. Hoàng đế nghĩ vậy, cũng không hề chú ý ánh mắt chớp nhoáng mà Thôi Thành Tú và Ngụy Phùng Xuân trao cho nhau, trong chớp mắt cả hai đã cùng hiểu một ý: từ giờ trở đi thì bát canh an thần trước khi ngủ của Quan gia, cứ để Cố tiểu nương tử phụ trách đi!
Hai vị tổng quản bỗng dưng tâm đầu ý hợp, ra tay cũng rất nhanh.
Chiều cùng hôm đó, khi Cố Uyên choàng tỉnh dậy sau giấc ngủ say thì hành lý đã được chuyển vào dãy phòng trực của cung nữ ở cạnh Thanh Hà điện, mà nàng thì tự nhiên lại trở thành đồ đệ của Vận Nương rồi. Vận Nương sốt ruột mẹ già, nóng lòng về nhà, bất kể Cố Uyên có vui lòng hay không thì hễ rảnh rỗi là dồn sức ra dốc hết ruột gan để chỉ dạy quy củ và truyền thụ kinh nghiệm, khiến cho Cố Uyên bất đắc dĩ mà đành phải nghe theo sự chỉ dạy của Vận Nương.
Nàng thấy, dù sao Hoàng đế có vẻ không chịu phán xử công minh mà ban cho mình hình phạt nghiêm khắc nhất cho hợp quốc pháp, nhưng mà lại cũng không chịu thả mình đi, thời gian phải ở đây e là còn dài, mình cũng không thể cứ ở Thanh Hà điện ăn cơm trắng mà không làm gì chứ!
Nhiệm vụ dâng trà không khó, cái khó là phải canh chừng được thời gian và biết cách quan sát sắc mặt, nắm bắt tâm tình chủ tử. Hễ trà nguội phải thay ngay, hễ Hoàng đế vừa đưa tay thì trà phải đến ngay tầm với, không được lạnh, không được nóng, càng không được là một chén trà vơi. Nếu là người khác thì phải mất từ ba đến năm tháng để học những phép tắc cơ bản, bị kiểm tra vài lần và qua nhiều thử thách mới chính thức được nhận vào vị trí này.
Nhưng với Cố Uyên thì khác, chỉ cần một câu nói của Thôi đại tổng quản, Cố Uyên đã được vào vị trí ngay từ tối hôm sau.
"Bát canh an thần này giờ vừa đúng độ ấm lạnh rồi, cũng không cần phải quan sát sắc mặt gì cả đâu." Mặt Thôi Thành Tú rạng rỡ như một đóa hoa, đưa chiếc khay sơn mài nhỏ vào hai tay Cố Uyên, "Cô nương chỉ cần dâng lên cho Quan gia uống hết thì đấy chính là công lớn rồi, thôi, mời cô nương đi!"
Vạn Thọ tiết là lễ lớn, được nghỉ ba ngày, tấu chương tồn đọng đã chất thành núi. Hôm đó, từ sáng sớm Hoàng đế đã bận rộn không ngớt, mãi đến gần giờ Tý mới xử lý xong xuôi.
Mệt mỏi đến cực độ đã đành, Nguyên Gia lại còn bị mất ngủ. Nàng trằn trọc trên giường một lúc lâu rồi dứt khoát bật dậy, ngồi khoanh chân trên giường, cầm cuốn sách chưa đọc xong lên mà ánh mắt thì lướt qua cửa sổ phía tây. Nguyên Gia biết Cố Uyên đã thức dậy rồi, biết nàng đã chuyển đến Tây trực phòng, biết nàng đang học quy củ phép tắc với Vận Nương, nhất cử nhất động của nàng, tất thảy, đều biết.
Nhưng biết chỉ để biết, Hoàng đế vẫn không gặp nàng, mà cũng không dám gặp.
Còn mặt mũi nào để gặp Cố Uyên chứ? Hoàng đế ngẫm nghĩ, nhấm nháp một chút tủi thân và nhiều chút tự trách, bởi một gói trà của mình đã hại người ấy ra đến nông nỗi này. Nếu đổi lại là mình ở vị trí ấy, mình cũng sẽ nghĩ Hoàng đế là một hôn quân chuyên quyền bá đạo chỉ biết ỷ thế h**p người, khiến Hoàng đế giờ đây gần như không thể biện bạch. Hoàng đế nghĩ
- dù có biện bạch rõ ràng, dù cho Cố Uyên thật sự tin mình không hề nhúng tay vào chuỗi sự kiện mơ hồ khuất tất này, không hề có ý đồ hãm hại hay thao túng, nhưng suy đến căn nguyên thì nguồn gốc của tất cả bi kịch này vẫn xuất phát từ chính bản thân mình đấy thôi?
Lần đầu tiên trên đời Nguyên Gia được nếm trải sự khổ sở và bất lực khi muốn lại gần mà không dám, muốn từ bỏ nhưng không đành, trong lòng càng thêm bực bội khó chịu, càng không thể ngủ được. Cung nhân canh gác trong điện đều đã bị cho lui ra hết, để cho chủ tử được yên tĩnh.
Dứt khoát vén rèm lên, đi xuống giường, đôi chân trần đi trên nền gạch vàng lạnh lẽo lại cho một cảm giác thoải mái hết sức đặc biệt. Trong điện không có nội thần, không có cung nhân, đây là thế giới của riêng nàng. Nhìn quanh một vòng, Nguyên Gia bưng xuống chiếc lư hương mạ vàng trên chiếc bàn gỗ tử đàn chạm trổ rồi kéo chiếc bàn ra bên dưới cửa sổ lớn phía tây, trèo lên chiếc bàn ấy, vươn tay mà đẩy song cửa sổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!