Bệnh đến như núi lở, bệnh đi như tơ rút, đến ngày mùng mười tháng chín Cố Uyên mới có đủ sức để xuống giường đi lại.
Ngày các cung nữ về thăm nhà là mùng tám tháng chín, Triệu Vinh đã đặc biệt sai đồ đệ là Triệu Quảng Lộc đến hỏi: "Hồ nữ sử có thứ gì cần nhờ mang ra ngoài cung không? Nói cũng được, viết thư cũng được, ngay cả đồ vật cũng không sao, chỉ cần không phạm vật cấm."
"Cũng không có gì cần mang theo."
Cố Uyên suy nghĩ một chút rồi nhờ Vệ An lấy hai mươi lạng bạc thưởng và hai cuộn gấm cống phẩm mà Cung Chính ti vừa gửi đến hôm trước đặt lên bàn, lại đưa hết số bạc tháng vừa nhận được vào tay Triệu Quảng Lộc: "Hai mươi lạng bạc và hai cuộn gấm này, làm phiền tiểu Lộc sư phụ chuyển giúp hai vị đồng hương của ta. Cứ nói là ta phải ở trong cung thêm một thời gian nữa, nhờ họ mang về quê giúp.
Số tiền lẻ này xin tiểu Lộc sư phụ cầm lấy uống trà, đừng chê ít."
"Sư phụ con đã nói rồi, sau này còn phải nhờ nữ sử chiếu cố nữa! Chút việc này có đáng gì đâu?" Triệu Quảng Lộc đã được Triệu Vinh dặn dò từ trước, cười hì hì xua tay tạ ơn, ôm lấy bọc đồ trên bàn, cúi người hành lễ với Cố Uyên rồi chuồn một mạch.
Vệ An thấy Cố Uyên vẫn còn mơ màng xuất thần thì chỉ nghĩ rằng nàng bị bệnh lâu nên tinh thần không tốt, bèn giúp Cố Uyên cất số bạc lẻ và tiền đồng đi, đưa lại cho Cố Uyên, nhưng Cố Uyên lại lắc đầu: "Để lại cho tiểu Lộc sư phụ đi, ta không quen nợ người khác ân tình."
"Yên tâm." Vệ An Nương phì cười, "Đám thái giám tính toán tinh ranh nhất, chẳng ai chiếm được lợi lộc của họ được đâu. Nếu tỷ tỷ bay cao bay xa thì họ nhất định sẽ đến dưới trướng tỷ tỷ, còn nếu tỷ tỷ không được sủng ái thì không cần nói, họ cũng sẽ đến tận cửa đòi nợ!"
Cố Uyên cũng khẽ cười theo nàng, trong lòng thầm tự giễu mình vẫn còn quá câu nệ. Người ta nói sắp chết thì nghĩ thông suốt, thế nhưng khi cận kề cái chết thì trong lòng nàng lại đầy ắp những nỗi vương vấn: Ngày giỗ của phụ thân sắp đến, Tùng Châu nơi ấy mùa này mưa nhiều, không biết nấm mộ kia có còn được như năm ngoái nàng tự tay tu sửa không? Năm nay nàng không thể về quê, không biết đến ngày Đông chí, mẫu thân có vẫn còn đau lòng trước bài vị của phụ thân không, liệu có ai ở bên an ủi bà không?
A Dương dạo này không biết đã cao lên bao nhiêu, còn nghịch ngợm nữa không, có bị tiên sinh đánh vào tay, bị mẫu thân trách phạt nhiều không? Mẹ góa con côi dễ bị người khác ức h**p nhất, nay mình bị bãi bỏ công danh, gia đình mất đi chỗ dựa, mấy người thúc phụ đang dòm ngó kia có đến gây khó dễ không?
Kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh là đau khổ lớn nhất trần đời. Cố Uyên đôi lúc cũng nghĩ, bản thân mình đã mơ mơ hồ hồ mà bước chân vào cung cấm, trên đường này đã phải chịu bao nhiêu tủi nhục để sống sót, vậy thì đến bước cuối cùng này chi bằng cứ coi như mình đã chết mà nhắm mắt chịu đựng đi? Có lẽ như những người trong cung vẫn ngày ngày nói với mình, hãy chịu đựng, hãy nhẫn nhịn, có thể sẽ đổi lấy một phần phú quý, có thể chăm lo được cho gia đình, có thể...
Nàng vẫn còn nhớ ngữ khí của Thập Nhất hôm đó thẳng thắn không chút ngượng ngùng nào, khiến nàng đã gần như cho rằng đó là một lời bông đùa gây khó chịu. Chẳng lẽ, lời nói đùa ấy thành sự thật rồi ư? Cố Uyên cười cay đắng, chẳng lẽ chỉ vì mình từ chối mà người ấy tìm đủ mọi cách đưa nàng vào cung, ban cho nàng một danh phận thị tỳ chính đáng hay sao? Có lẽ, với thân phận của người đó, hành động này là lẽ đương nhiên, ngược lại chính sự từ chối của Cố Uyên mới là làm bộ làm tịch.
Sấm sét hay mưa móc đều là ân huệ trời ban, ngay cả bị tịch thu gia sản, chém bay cả đầu hay xử lăng trì, bề tôi cũng chỉ có thể cam tâm tình nguyện nhận lấy, huống hồ là một ân sủng mà người khác cầu cũng không được?
Nếu thực sự là một người có tâm tính như vậy, chỉ sợ phần tình cảm đối với mình này đây cũng chỉ là sự mới lạ vì nhất thời cầu mà không được vậy thôi. Nếu cứ chịu đựng sự nhục nhã mất thân một thời gian thì có lẽ không lâu sau sẽ có thể lợi dụng sự chán ghét của người đó mà tìm cơ hội xuất cung chăng? Cố Uyên nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng lại bật cười ngao ngán:
Nàng vốn không phải là
người giỏi uốn mình để hầu hạ làm vừa lòng người khác, chỉ sợ đến lúc đó, nàng vẫn sẽ chỉ tay mà thẳng thắn bộc bạch tấm lòng kiên định của mình ra trước mặt người đó mà thôi.
Lễ Vạn Thọ của Hoàng đế là ngày hai mươi lăm tháng chín.
Theo quy củ, Hoàng đế sẽ làm lễ cập kê ở Thái miếu, từ ngày hai mươi ba tháng chín, ngài sẽ đến Trai cung ở Tây Uyển để trai giới. Theo lệ thường, Tổng quản Ngự tiền sẽ theo hầu, còn Phó tổng quản ở lại trông coi quán xuyến.
Trước đây Ngụy Phùng Xuân luôn càu nhàu về chuyện ấy, nhưng lần này lại mặt mày hớn hở: Ngày hai mươi tư tháng chín các Nữ sử tư tẩm sẽ đến Thanh Hà điện để nhận vị trí, hắn sẽ sắp xếp hai người này đâu vào đấy, rồi dùng thủ đoạn để lôi kéo về phe mình. Ngày hai mươi lăm tháng chín, Hoàng đế trở về sẽ được các nàng hầu hạ, Thôi Thành Tú hoàn toàn không có cơ hội nhúng tay vào, đây chẳng phải là cơ hội trời cho sao!
Ngụy Phó tổng quản dốc hết sức chạy trước chạy sau, chỉ trong một ngày hai mươi ba tháng chín đã dọn dẹp gọn gàng khu nhà phía đông và phía tây.
Sáng sớm ngày hai mươi tư tháng chín, hắn nghển cổ ngồi trong phòng trực mà chờ đợi, uống liền hai ấm trà mới thấy hai ma ma dẫn hai cung nữ trẻ mặc áo choàng lụa màu xanh, phía sau có vài tiểu thái giám khiêng hành lý, cùng nhau đi vào sân qua hoa môn.
"Hai vị ma ma vất vả rồi!" Hắn đích thân chỉ huy các tiểu thái giám sắp xếp hành lý của hai người, rồi lại đích thân tiễn hai ma ma của Ninh Thọ cung đến tận ngoài Long Đạo môn, sau mới quay trở lại thong thả chỉnh trang y phục dưới hành lang, ho khan một tiếng, ra dáng tổng quản rồi bước vào phòng phía đông.
"Tham kiến Ngụy tổng quản."
Theo lẽ, chức vụ tư tẩm là một chức vụ đặc thù, chỉ do một mình Hoàng đế xử lý thôi, nhưng hai vị nữ sử đều có vẻ rất khách khí, hành lễ với Ngụy Phùng Xuân một cách quy củ, vừa nhìn đã biết cả hai người này đều tuyệt đối không phải là người thích mưu mô tranh sủng, gây chuyện thị phi.
Ngụy Phùng Xuân mừng thầm, giữ vẻ cao ngạo nhưng lại ôn hòa hỏi han vài câu, rồi liếc nhìn hai người, ánh mắt dừng lại trên người nữ sử Hồ thị mặc áo lụa xanh:
"Sao ta cứ cảm thấy hình như đã gặp qua Hồ nữ sử ở đâu rồi nhỉ?" Hắn ngẩng mặt lên cố gắng nhớ lại, "Trước kia Hồ nữ sử làm ở đâu vậy?"
Cố Uyên không chút biến sắc, lại hành lễ với hắn: "Ngụy tổng quản quên rồi? Hôm đó ta ở Quy Cực môn, bị mưa ướt sũng, vẫn là nhờ Ngụy tổng quản phái người đưa ta và cô cô về."
"A, nhớ ra rồi! Quan gia đi qua đó lại vừa khéo gặp được các ngươi. Có thể thấy Hồ nữ sử và Ngự tiền thật sự có duyên phận!"
Ngụy Phùng Xuân chợt bừng tỉnh, trong lòng hân hoan. Ân cứu mạng này lớn lắm, có thêm mối quan hệ này thì Hồ nữ sử này xem như là người của hắn rồi, dung mạo tú lệ và cử chỉ lại văn nhã, thần thái đoan trang hào phóng không tầm thường, nếu được sủng ái, ngày tháng tương lai của hắn còn không tốt sao!
Hắn lại liếc nhìn nữ sử Lý thị đứng bên cạnh, mày mắt thanh thoát, dáng người thướt tha, dung mạo cũng được coi là một chín một mười với Hồ nữ sử đấy chứ, chỉ là khí chất có phần tầm thường hơn, có vẻ gần gũi nhu hoà, không có tướng của quý nhân. Quả nhiên cả hai đều hơn hẳn người thường, Ngụy Phùng Xuân đã quyết định, ngoài mặt vẫn đối xử công bằng, nhẹ nhàng ôn tồn giảng giải các quy tắc và điều cấm kỵ khi hầu ở Ngự tiền: "Quan gia của chúng ta là người dễ hầu hạ nhất đấy, tính tình ôn tồn nhân hậu, đối xử tốt với người dưới. Nhưng có một điều, quy tắc không được phép làm loạn. Loạn quy tắc, ngay cả Thiên vương lão tử cũng không cứu được..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!