Ngụy Phùng Xuân truyền chỉ xong thì lòng đầy mong chờ Từ Tam và Cố Uyên sẽ cảm kích ca tụng thánh ân để hắn có thể quay về lấy lòng Hoàng đế. Dù các cung nữ có vụng về lời lẽ thì hắn cũng có thể tự thêm mắm thêm muối khi bẩm báo với Hoàng đế kia mà! Hắn đang lẩm nhẩm trong lòng thì không ngờ người đang quỳ trên đất lại ngã vật ra. Nhìn mặt mày tái mét nằm bất động dưới chân, hắn chợt nhớ đến những trường hợp đột tử mà mình từng nghe, sợ hãi lùi lại một bước, nhưng lại không dám lên tiếng, chỉ khom lưng, hạ cái giọng the thé xuống để hỏi Từ Tam:
"Người... người này... có còn thở hay không vậy?"
Từ Tam không ngại bùn nước ướt sũng mà đỡ Cố Uyên vào lòng, thấy nàng cắn chặt răng, sờ trán thì nóng ran, mới thở phào: "Ngụy Tổng quản cứ yên tâm, cô ấy vẫn còn chịu được." Có thánh chỉ ở trước mắt mà lại đến nông nỗi này, Từ Tam cũng không thể câu nệ lễ nghi được nữa. Nàng cúi người lấy chiếc áo choàng lụa dầu choàng lên Cố Uyên, một tay đỡ nàng, một tay mở chiếc dù giấy dầu ra rồi nói với Ngụy Phùng Xuân:
"Làm phiền Ngụy Tổng quản bẩm báo lại với Quan gia: Nô tỳ là Từ Tam Nương, Chưởng sự của Thượng Nghi cục. Cô ấy là cung nữ mới được điều phối đến, chưa chính thức nhận việc, hôm nay đi Cung Chính ti có việc, trở về thì gặp phải Ngự giá, xin tạ ơn Quan gia đã không trách tội!"
"Không sao, không sao cả." Người ta nói đưa Phật thì đưa đến Tây thiên, Ngụy Phùng Xuân đảo mắt một vòng, thấy long liễn vẫn còn dừng lại ở giáp đạo, bèn làm tròn cả việc lẫn nghĩa trước mặt Hoàng đế.
Hắn vẫy tay gọi một tiểu thái giám đang trực ở Quy Cực môn lại: "Đi gọi thêm hai người nữa, đem chiếc ghế hai người khiêng trong phòng trực ra đây, đưa hai vị..." Hắn chỉ tay về phía Từ Tam, "Đưa vị cô cô này và tiểu cô nương này về! Đều là người có cha sinh mẹ dưỡng, gặp cảnh đáng thương, giúp được một tay thì giúp thôi!"
Tiểu thái giám kia quả nhiên rất nhanh nhẹn, đáp một tiếng rồi chạy vào trong cửa, thoáng chốc đã dẫn thêm hai tiểu thái giám nữa ra, quả nhiên là đang khiêng một chiếc ghế gỗ rộng hai thước dài bảy thước, sơn màu đỏ, có chạm khắc hoa. Từ Tam đỡ Cố Uyên ngồi lên ghế, đắp áo choàng dầu cho nàng, lại tạ ơn Ngụy Phùng Xuân rồi cầm dù dẫn các tiểu thái giám đi.
Ngụy Phùng Xuân nhìn mấy người họ đi vào Quảng Phúc môn mà cũng thở phào nhẹ nhõm, quay về long liễn bẩm báo. Hắn tin chắc với tính cách của Hoàng đế thì chuyện này chỉ có khen chứ không có chê, quả nhiên Hoàng đế không trách hắn chậm trễ, nghe hắn kể rõ ngọn ngành chỉ khẽ nhíu mày:
"Hồi cung truyền chỉ, nói ý của Trẫm, sau này những ngày mưa to tuyết lớn, nếu thấy cung nhân nào y phục mỏng manh, không có dù che thì cho phép họ tránh Ngự giá, không cần phải quỳ chờ. Mưa lớn như vậy quỳ lâu sẽ sinh bệnh, không đáng phải như thế, cũng trái với Thiên hòa."
"Quan gia thật là có tấm lòng phúc hậu!" Ngụy Phùng Xuân không ngớt lời tâng bốc Hoàng đế: "Trong kinh Phật có nói rằng người kiếp trước tích đức vô lượng thì kiếp này mới có thể trở thành Chuyển Luân Vương, chẳng phải rất hợp với tấm lòng của Quan gia đó sao!"
Hoàng đế khẽ cười, nhưng nụ cười chỉ thoáng qua trên khóe môi, vẻ u sầu trên nơi mày nơi mắt vẫn không tan đi chút nào. Ngụy Phùng Xuân thấy chủ tử có vẻ chán nản không hứng thú cũng biết ý mà truyền chỉ khởi hành.
Hắn im lặng, còn Hoàng đế ngồi trên long liễn vẫn đang hồi tưởng lại cảnh tượng ban nãy.
Từ xa Nguyên Gia đã thu mọi thứ vào tầm mắt, chỉ cảm thấy bóng dáng cung nữ ngã xuống ấy, chiều cao và vóc dáng của người đó càng nhìn càng thấy quen, cuối cùng lại thấy có vài phần thật sự giống Cố Uyên, suýt chút nữa đã không nỡ rời mắt, thậm chí còn nảy ra ý định triệu người đến nhìn mặt.
Quả là xa cách lâu ngày mà vẫn cứ không ngừng hồi tưởng, Nguyên Gia bỗng thấy lòng lại dâng lên chút nực cười, tự giễu và bi ai. Đến cả người không liên quan cũng có thể nhìn mà tưởng tượng ra được, qua một thời gian nữa, không biết liệu có đến mức ngay cả dung mạo của Cố Uyên mà nàng cũng mơ hồ, không còn nhớ rõ nữa không? Còn Cố Uyên thì sao? Lúc nàng bị đoạn đường công danh, đuổi khỏi kinh thành, có phải vẫn luôn oán hận mình, một Lâm Thập Nhất, một kẻ kẻ không rõ lai lịch đã làm liên lụy đến nàng không? Hay nàng đã dứt khoát buông bỏ, một lòng muốn về quê thành gia lập thất, đã quên mình từ lâu rồi?
Những suy nghĩ, nghi vấn này thỉnh thoảng lại nổi lên trong lòng Nguyên Gia, quấn lấy nàng mãi không dứt ra. Mặc dù nàng đã cố gắng giữ thái độ như bình thường, nhưng lâu ngày, người có tâm vẫn có thể nhận ra. Hôm đó, Thái hậu lại cho triệu Thôi Thành Tú và Ngụy Phùng Xuân đến hỏi chuyện, vẫn như mọi khi, đi thẳng vào vấn đề: "Dạo này trong lòng Hoàng thượng có chuyện. Tuy nó hiếu thảo, không muốn thất lễ trước mặt Ai gia, nhưng vui thật hay vui giả thì Ai gia vẫn có thể phân biệt được.
Nghe nói triều đình ngoài vụ án của Trịnh Đình Cơ ra cũng không có gì đặc biệt lớn, hay là trong cung có chuyện gì, hay có ai làm Hoàng thượng không vui?"
Tổng quản Ngự tiền ngày nào cũng theo bên cạnh Hoàng thượng, nếu có chuyện gì làm nàng không vui thì phải lập tức xử lý hoặc bẩm báo lên trên, nếu không sẽ là thất trách.
Thôi Thành Tú và Ngụy Phùng Xuân nhìn nhau, đồng thanh phủ nhận: "Nô tài mắt kém, thực sự không nhìn ra ạ!"
Thấy hai người thoái thác, Thái hậu sa sầm mặt. Hứa ma ma bên cạnh thì quen thuộc với những mánh khóe của thái giám hơn, bẩm xin ý chỉ rồi thay Thái hậu hỏi: "Gần đây trong cung có chuyện gì khác với thường ngày không? Cái này thì nói được chứ!"
Ngụy Phùng Xuân mừng rỡ, vừa dập đầu vừa liếc Thôi Thành Tú: "Bên nô tài đều làm theo quy củ cũ, không có gì đặc biệt cả, nhưng..." Hắn cố ý tỏ vẻ do dự, "Thôi Tổng quản gần đây ra ngoài nhiều hơn, có lẽ đã gặp phải chuyện gì mới mẻ cũng không chừng."
Đồng minh bên cạnh chưa đầy một khắc đã trở mặt đâm sau lưng, Thôi Thành Tú tức nghiến răng, cũng không do dự tố cáo Ngụy Phùng Xuân: "Lần này Điện thí, Quan gia đích thân đến dự, vẫn luôn không yên tâm nên sai nô tài xuất cung những lúc không phải trực, nghe ngóng xem các sĩ tử đỗ hay trượt nói gì. Quan gia của chúng ta long chương phượng tư, không ai có thể chê được, chỉ có ca ngợi là nhiều.
Nô tài đoán, chuyện này Quan gia cũng không để trong lòng đâu, nhưng hôm trước nô tài nghe nói Nội Vụ phủ đã chọn hai Nữ quan tư tẩm, đang được Ngụy phó Tổng quản dạy dỗ quy củ. Lão nương nương minh giám, Quan gia từ nhỏ đã không thích người khác lại gần, thấy Vạn Thọ tiết càng ngày càng gần, có khi nào trong lòng đang khó chịu không ạ?"
Câu nói này như ném đá xuống giếng, làm mọi chuyện xáo trộn. Thái hậu nhìn Ngụy Phùng Xuân, sắc mặt càng thêm nghiêm khắc: "Chuyện này là ngươi tự ý quyết định à? Sao Ai gia lại không biết gì cả?"
"Thưa Lão nương nương!" Ngụy Phùng Xuân hận không thể cắn cho Thôi Thành Tú một miếng, trong lòng thề thốt nghiến răng nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ khổ sở bẩm báo, "Nô tài nào có gan dám quyết định chuyện này? Chuyện này là do Đoan Vương điện hạ và Dụ Vương điện hạ khởi xướng, Dụ Vương điện hạ đến trước Quan gia xin chỉ, Quan gia giao cho nô tài làm. Người là do Quản sự Nội Vụ phủ đưa đến, nô tài chỉ phụ trách dạy vài quy củ Ngự tiền thôi.
Hiện giờ mới chỉ gặp một người, người còn lại nghe nói vài ngày nữa mới đến... tất cả đều là do bề trên sắp xếp, nô tài chỉ là phụng chỉ làm việc, tuyệt đối không có ý định giấu Lão nương nương!"
"Hoàng đế cũng đồng ý à? Không phải là còn chưa có ý định thành thân sao?" Thái hậu càng kinh ngạc hơn, lại suy nghĩ kỹ càng: "Dụ Vương ấy, cái miệng không có nắp, đã nói gì với Thánh thượng?"
"Lão nương nương minh xét." Ngụy Phùng Xuân vội vàng lặp lại cảnh tượng hôm đó như một con vẹt, "Hôm đó Quan gia nói chuyện với Dụ Vương điện hạ, nô tài không thấy có gì bất ổn cả. Sau đó nô tài hồi bẩm với Quan gia, Quan gia còn nói phải dạy dỗ quy củ thật tốt."
Cùng là chuyện nhân luân nhưng cách dạy giữa nam và nữ lại khác nhau hoàn toàn. Bên cạnh Nam đế có vài nữ quan thị tẩm thì không sao, nhưng đến lượt Nữ đế thì lại có nhiều lời bàn tán. Thành Tông chọn thiếu quân cho Minh Tông là vì sợ hoàng phu độc sủng lũng đoạn hoàng quyền. Minh Tông chọn nữ quan cho Nhân Tông, thực chất là cái cớ để đưa vài thị vệ Loan Nghi cục đến bên cạnh Nhân Tông mà thôi.
Đến cuối đời Nhân Tông, quy định nạp thị quân mới chính thức được ban hành, chế độ nữ đế có tư tẩm gần như chỉ còn trên danh nghĩa. Tiên đế khi làm lễ cập kê với thân phận Thái tôn, cũng chỉ như các tông nữ khác, được vài ma ma già dặn lấy danh nghĩa tư tẩm để bí mật giảng giải dạy dỗ một phen.
Giờ đây đương kim Hoàng đế này lại chọn nữ quan tư tẩm, hoặc là thực sự có hứng thú với nữ nhân, hoặc là không hề để chuyện tình cảm nam nữ vào trong đầu. Thái hậu cảm thấy đã nắm được suy nghĩ của Hoàng đế rồi, thở dài với Hứa ma ma:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!