Dụ Vương hành động theo cảm tính, đa phần đều là nóng nảy tùy tiện, Hoàng đế khẽ nhíu mày, chỉ hỏi:
"Hoàng thúc muốn tặng cho trẫm thứ gì?"
Nàng nói xong liền liếc nhìn Nguỵ Phùng Xuân, Nguỵ Phùng Xuân hiểu ý, bưng mâm trà đến trước mặt Dụ Vương, tươi cười khom người hành lễ:
"Điện hạ thật hào phóng! Nô tài cả gan, xin Điện hạ cho nô tài một bản danh sách lễ vật để nô tài thay ngài dâng lên Ngự tiền, cũng là để cho Quan gia thưởng thêm cho nô tài chút ân điển ạ!"
"Danh sách lễ vật thì để sau hẵng nói." Dụ Vương đi một đường từ Tây Hoa môn đến thẳng đây, đi đến mức toát cả mồ hôi, một tay bưng chén trà uống cạn, nhấp nhấp môi nếm thử vị tan trong miệng.
"Sao nơi này của Quan gia lại đổi sang trà cũ vậy? Vị của nước trà... sai sai?"
"Trà cũ cũng giải khát được như thường." Chân mày của Hoàng đế nhíu chặt hơn, "Trẫm không câu nệ những thứ này, cảm thấy nước tuyết của năm cũ cũng không khác gì mấy so với nước suối Hán Minh."
Suối Hán Minh cách nơi đây rất xa, tận Tề Châu, được mệnh danh là "Thiên hạ đệ nhất tuyền", hàng năm đều có tiến cống nước suối vào cung, tuy không tốn kém nhiều nhưng lại quấy nhiễu đến dân chúng. Năm ngoái Hoàng đế tìm một cơ hội để giảm đi một nửa suất tiến cống, chỉ còn giữ cho Thái hậu và Thái phi; Dụ Vương vốn vẫn xa hoa trong chuyện tiêu dùng hưởng lạc, từ trước đến nay đều phung phí không màng, cho nên nói về mức độ cầu kỳ trong ăn uống, Ngự thiện phòng và Ngự trà phòng đôi khi còn không bằng các vương phủ bên ngoài.
"Tiết kiệm những thứ này thì cũng đâu có thể tiết kiệm được bao nhiêu?" Dụ Vương không cho là đúng, "Quan gia là thiên hạ chi chủ, phú quý bốn bể, hà tất phải tự chịu khổ như vậy?"
"Trẫm không câu nệ những thứ này." Hoàng đế rốt cuộc có chút mất kiên nhẫn, "Lễ vật là lễ vật gì? Nếu Hoàng thúc không tiện nói thẳng thì cứ đưa đến nội khố để cất giữ, ngày khác trẫm rảnh rỗi sẽ xem."
"Quà này không thể để trong nội khố được." Dụ Vương cười, "Nói là quà, thật ra ta cũng là mượn hoa cúng Phật thôi. Hôm nọ Đoan vương huynh tìm ta để bàn bạc, nói là theo quy củ, sau lễ Vạn thọ, Quan gia làm lễ cài trâm rồi thì xem như đã trưởng thành, theo lệ cũ của những đời trước thì Ngự tiền phải tuyển thêm bốn vị Tư tẩm. Chuyện này vốn dĩ rất dễ làm thôi, cứ để Lễ bộ và Nội Vụ phủ cùng nhau làm là được, nhưng hai bên cùng tra lại hồ sơ thấy trong các đời lịch đại từng có ba trường hợp làm lễ cài trâm, Minh Tông năm xưa thêm bốn vị Thiếu quân, Nhân Tông thêm bốn vị Nữ quan, Tiên đế thêm bốn vị Ma ma. Ba trường hợp đều không giống nhau, Lễ bộ và Nội Vụ phủ tranh luận không dứt bèn đến xin ý kiến của Đoan vương huynh và ta nữa, thì... không biết Quan gia muốn thế nào?"
Những việc lặt vặt liên quan đến việc ngủ nghỉ của Hoàng đế như trải giường, thay y phục, trực đêm, thật ra do Tư thiết, Điển thiết, Chưởng thiết của Thượng Tẩm ti quản lý, và cái gọi là Tư tẩm, trên danh nghĩ là hầu hạ Hoàng đế ngủ nghỉ, trên thực tế là phụ trách dẫn dắt Hoàng đế trong chuyện nhân luân đại sự thôi.
Cả ba loại trên Hoàng đế đều cảm thấy không thích hợp, dứt khoát nói thẳng: "Trẫm đã có minh chỉ hoãn đại hôn lại ba năm, việc chọn Tư tẩm cũng hãy cứ đợi ba năm sau rồi hẵng nói."
"Đoan Vương huynh ban đầu cũng nói như vậy." Dụ Vương nói, "Nội Vụ phủ cũng không có gì để nói nhưng đám người Lễ bộ kia cứ làm ầm ĩ mãi không thôi, nói Quan gia còn trẻ, không có người dạy dỗ tình cảm nam nữ thì chỉ sợ tiểu nhân thừa cơ xúi giục, thừa cơ chen chân vào mê hoặc quân tâm, cứ muốn tông thất nhất định phải chọn ra vài người cho Quan gia.
Nếu như không chọn thì đợi qua lễ Vạn thọ, chỉ sợ Ngự sử sẽ lại dâng sớ đàn hặc."
Thiên tử không có việc riêng, cho dù là việc riêng tư thân mật đến đâu thì cũng có thể bị bày ra trước mặt tất cả mọi người mà đường hoàng bàn luận. Trong lòng Hoàng đế lúc này vô cùng tức giận, một mặt ra sức kìm nén, một mặt lại suy tính: Thiếu quân là tuyệt đối không được, các Ma ma thì đa phần lắm lời về đạo lý luân thường nam nữ, cũng không được, dứt khoát nạp vài Nữ quan, ra vẻ một chút, cũng có thể thu hút sự chú ý của triều thần để cho họ buông tha Cố Uyên.
Nguyên Gia đã quyết định, lại làm ra vẻ trầm ngâm nhìn Dụ Vương: "Trẫm phụng ý chỉ của Thái hậu mà trì hoãn đại hôn, nếu lại nạp Thiếu quân, chỉ sợ có hiềm nghi bất hiếu; Các Ma ma tuổi đã cao, cũng không thích hợp với trẫm; vậy thì cứ chọn hai người trong số các cung nữ để cho đủ số lượng là được, cũng không cần phải rầm rộ lên."
"Quả nhiên anh hùng sở kiến lược đồng." Dụ Vương mặt mày hớn hở, "Ai cũng nói Quan gia muốn lập Hậu, giờ đương nhiên là muốn nếm thử mùi vị của các tiểu nương tử rồi? Cho dù không có ý đó thì trước hết cứ dùng Tư tẩm để luyện tập, ấy cũng là chuyện nên làm mà!"
"Nguỵ Phùng Xuân!" Thấy Dụ Vương bắt đầu nói những lời cợt nhả phạm thượng rồi, Hoàng đế lại nhíu mày cắt ngang lời hắn, "Ngươi thay trẫm tiễn Hoàng thúc ra ngoài rồi đến Nội vụ phủ truyền chỉ, chọn hai cung nữ thích hợp, sau lễ Vạn thọ sẽ tấn phong Nữ quan. Làm việc cho cẩn trọng kín đáo, khỏi có kẻ rỗi hơi lắm lời nữa."
"Vâng ạ." Nguỵ Phùng Xuân cúi người, "Xin Quan gia cho chỉ thị, theo lệ thì những người đến Ngự tiền đều phải được dạy dỗ huấn luyện lại mới được, nhưng gần đây các Chưởng sự, Tổng quản bận rộn không dứt, những người này..."
"Họ tự có việc của họ." Hoàng đế nghĩ ngợi, "Ngươi cũng là người cũ bên cạnh trẫm, chuyện này cứ giao cho ngươi đi làm cũng được."
Nguỵ Phùng Xuân mừng rỡ khôn xiết, dứt khoát dập đầu tạ ơn Hoàng đế rồi đứng dậy tiễn Dụ Vương ra ngoài, mặt mày hớn hở tạ ơn: "Điện hạ đã ban cho nô tài một việc tốt rồi!"
Một mặt tâng bốc Dụ Vương, một mặt lại mừng rỡ tính toán trong lòng: Thôi Thành Tú làm sao mà thăng tiến được, người khác không biết, hắn chẳng lẽ lại không biết? Tên tiểu tử kia không biết đã tìm được tiểu nương tử nào bên ngoài để câu lấy tâm Quan gia, mà nay chính mình cũng có một cơ hội như vậy, nếu gặp được cơ duyên có vị Nữ quan nào lọt vào mắt Hoàng đế thì gió ắt đổi chiều, chức Tổng quản không còn xa nữa!
Trong lòng Dụ Vương cũng đắc ý như vậy: Trên đời này có ai dám liếc mắt đưa tình, nổi lên sắc tâm với nữ nhân của Hoàng đế? Tuỳ Vương nay đang dưỡng thai trong phủ, đợi nàng xuất phủ thì mọi chuyện đã đâu vào đấy rồi, đời này nàng ta đừng có hòng mơ tưởng!
"Nguỵ Tổng quản này." Hắn lấy từ thắt lưng xuống một cái túi nặng trịch, thưởng cho Nguỵ Phùng Xuân, "Đây chính là việc quan trọng nhất trong nội cung, trong ngoài bao nhiêu con mắt đang nhìn chằm chằm, không thể để xảy ra sai sót. Hôm đó bổn vương đi ngang qua xưởng dệt thấy có một nha đầu mới được tuyển vào, rất tốt đấy, coi như bổn vương tiến cử một người, người còn lại là ngươi chọn.
Chọn người cẩn thận, đứng đắn mà dạy dỗ, đừng để đến lúc lại không hợp ý Quan gia."
Lời này hoàn toàn trùng với ý định của Nguỵ Phùng Xuân, hắn tay nâng túi tiền cười toe toét, "Lần này nô tài sẽ dốc hết sức mà làm việc, đảm bảo sẽ khiến các nàng hầu hạ Quan gia tận tâm tận lực! Loại chuyện như hầu hạ phòng the thì chỉ cần biết buông bỏ sĩ diện là được thôi mà, còn có gì mà không học được không làm được?"
Thánh chỉ đã có trong tay, Nội Vụ phủ liền làm việc rất dứt khoát.
Ngày hôm sau, Cố Uyên được triệu đến Cung Chính ti, Chưởng sự ma ma đánh giá Cố Uyên từ trên xuống dưới một lát, trong lòng thầm than tiếc mà trên mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị: "Quan gia sắp cài trâm, Ngự tiền thiếu hai vị nữ quan Tư tẩm, Dụ Vương điện hạ tiến cử ngươi, đây là phúc phận tổ tiên phù hộ, hãy dập đầu tạ ơn rồi ngày mai đến Kinh Văn khố mà học!"
Những ngày qua Cố Uyên đã học được không ít quy chế nội cung từ mấy vị cô cô ở Thượng Nghi cục, giờ cẩn thận suy nghĩ một chút liền cảm thấy có điều kỳ lạ: "Ta nghe các cô cô dạy rằng việc ngủ nghỉ của Thiên tử, là việc của Thượng Tẩm cục, còn việc của Nữ quan Tư tẩm là việc ta chưa từng được học, xin Ma ma chỉ rõ cho, hai việc ấy có phải là cùng một việc không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!