Ngữ khí của người kia cợt nhả, rõ ràng không hề có ý tốt, lòng Cố Uyên chợt chùng xuống.
Vị Chưởng sự cô cô ở Thượng Nghi cục vừa bước tới trên bậc thềm đã cúi mình hành lễ với nam tử: "Dụ Vương điện hạ nói đùa. Nơi này, tất cả đều là cung nữ chờ tiến cung, lấy đâu ra người của Tuỳ Vương điện hạ?" Vừa nói ánh mắt vừa lướt qua mấy cung nữ nhỏ tuổi đang ngẩn ngơ đứng ở hành lang ngoài sân, liền lớn tiếng trách mắng: "Còn không mau ra mắt Dụ Vương điện hạ?
Ta dạy quy củ cho các ngươi giờ để đâu hết rồi?"
Mấy tiểu cung nữ bị cô cô quở mắng, vội vàng cúi xuống hành lễ. Cố Uyên cũng theo lễ nghi mà các cô cô đã chỉ dạy, đặt gói đồ trên tay sang một bên, rồi ngay ở hành lang, cùng các cung nữ khấu đầu về phía nam tử:
"Tham kiến Dụ Vương điện hạ."
"Lễ lạt miễn cưỡng quá." Dụ Vương dùng cây quạt vẽ một vòng trên đầu mọi người, cuối cùng lại chỉ vào Cố Uyên, cười nhạt một tiếng: "Chỉ mỗi người này là còn coi được. Quả nhiên là người của Tuỳ Vương, vẫn là có khác biệt so với người khác."
Ngữ khí người kia vẫn quyết tâm không buông tha, mấy vị cô cô của Thượng Nghi cục lặng lẽ liếc nhìn nhau, đều tự biết hôm nay chuyện này khó mà giải quyết êm đẹp.
Dụ Vương là tiểu thúc của hoàng đế, khi xưa lão Dụ Vương vì cứu giá Tiên đế mà tử trận trên chiến trường, nghiễm nhiên là công thần oanh liệt nổi danh trong tông thất. Vì lẽ đó, tuy Dụ Vương không nên thân thì Tiên đế và Hoàng đế vẫn luôn hết mực bao dung, không tính toán với hắn. Không biết vì cớ gì mà vị tiểu hoàng thúc này và Tuỳ Vương lại như nước với lửa, tính tình hắn thì to gan ngang ngược không nghe khuyên bảo, có cái thói xấu ăn chơi trác táng phung phí của cải, lên cơn nóng giận còn dám cãi tay đôi trong triều. Huống hồ, nay lại đứng trước một cung nữ dự bị nhỏ bé, há chẳng phải dễ như trở bàn tay?
"Dụ Vương điện hạ lại nói đùa." Triệu Vinh thở hổn hển từ ngoài chạy vội vào, cúi người đưa danh sách trên tay ra trước mặt vị kim chi ngọc diệp này, "Hiện có bốn mươi bảy cung nữ phúc khảo, danh sách và lý lịch đều ở đây, kính xin điện hạ xem qua."
"Bổn vương chẳng thèm xem." Đến nhìn Dụ Vương cũng chẳng thèm nhìn, trên mặt vẫn là nụ cười: "Đem tất cả bọn họ ra đây, ngươi đọc từng người một cho bổn vương nghe!"
Mấy vị cô cô liếc mắt ra hiệu cho nhau, Chưởng sự vỗ tay một cái, bốn mươi bảy cung nữ dự bị xếp hàng trong sân theo thứ tự trong giấy. Triệu Vinh hễ xướng tên một người, người đó liền bước lên trước mặt Dụ Vương hành lễ.
Cố Uyên xếp ở đội chữ 'Hoang', theo thứ tự danh sách là người thứ ba mươi chín. Triệu Vinh biết Dụ Vương tính tình thiếu kiên nhẫn, đến nhanh đi nhanh, cố ý kéo dài thời gian, dõng dạc đọc to lý lịch từng người, đều đều chầm chậm. Không ngờ mới đọc đến người thứ hai, Dụ Vương đã mất kiên nhẫn vung tay, chỉ về phía Cố Uyên: "Lằng nhằng làm cái gì, ngươi đọc lý lịch của cô ta cho bổn vương nghe!"
"Vâng." Trong lòng Triệu Vinh kêu khổ, trên mặt vẫn nở nụ cười cúi mình hành lễ, rồi thẳng người xướng lên: "Hồ Uyển Nương!"
Cố Uyên đi xuyên qua mấy hàng tiểu cung nữ, khi còn cách Dụ Vương năm bước chân, quỳ xuống khấu đầu theo đúng nghi lễ: "Hồ Uyển Nương tham kiến điện hạ, kính chúc điện hạ vạn an, phúc thọ miên trường."
"Dáng dấp cũng tốt, giọng nói cũng hay." Dụ Vương tiến lên hai bước, dùng đầu quạt nâng cằm Cố Uyên lên, ép nàng phải ngẩng đầu. Ánh mắt hắn lướt qua từng tấc trên khuôn mặt nàng: "Chẳng phải là tuyệt sắc kinh diễm, nhưng hơn người ở khí chất tốt, rất nhã, không tục, nhìn rất thoải mái."
Một tiểu nương tử chưa xuất giá lại bị người ta động chạm, khinh bạc đánh giá như thế, quả thực là nhục nhã vô cùng. Trong lòng Triệu Vinh lo lắng, liếc mắt thấy Cố Uyên vẫn rũ mắt quỳ ngay ngắn trên mặt đất, dường như không hề bận tâm, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, tiến lên cười bồi: "Điện hạ, người này là được chọn ra từ Tẩy Y cục, ở trong cung đã nhiều năm rồi mà vẫn chưa tìm được chức vụ phù hợp, cho nên so với người khác thì trông có vẻ tốt hơn chút..."
"Tẩy Y cục mà lại ra được người thế này?" Dụ Vương nâng cao chiếc quạt hơn nữa, thấy trên mặt Cố Uyên vẫn một vẻ bình tĩnh thờ ơ, không chút bối rối, hắn mới thu quạt lại, lạnh lùng cười: "Tuỳ Vương chỉ cần gật đầu thì bổn vương biết ngay nàng ta muốn nói gì! Người như thế này, bổn vương nhìn từ đầu đến chân cũng không nhìn ra có chỗ nào mà Tuỳ Vương lại không ưng ý!
Hằng năm cứ đến Đông chí là Kinh xưởng lại gửi kinh thư đến các vương phủ, ngươi cứ để cô ta đến Tuỳ Vương phủ một chuyến, Tuỳ Vương mở miệng xin người, trong cung chẳng lẽ lại không cho? Nói đi, chẳng phải ngươi đang có ý định này?"
"Điện hạ nói đùa rồi." Nụ cười trên mặt Triệu Vinh cứng đờ: "Điện hạ anh minh, nếu quả thực là như vậy thì nô tài trực tiếp đưa người đến phủ Tuỳ Vương điện hạ là được, đâu cần phải rườm rà như vậy?"
"Ngươi nghĩ bổn vương không biết mấy trò của các ngươi sao?" Dụ Vương hừ một tiếng: "Chẳng qua là hiện tại Vương phi của Lão Toại Vương đương gia chủ mẫu, kiểm soát chặt chẽ, nói là nàng ta đang dưỡng thai, người rảnh rỗi đều không được phép vào, nếu không thì nàng ta làm sao an phận như vậy?" Hắn nói rồi cười với Cố Uyên, trông đến là dữ tợn: "Nói đi, có phải ngươi muốn tìm đường vào Tuỳ Vương phủ, không vào được nên mới có ý định tiến cung không?
Ngươi toan tính như vậy là muốn được phú quý lợi lộc gì?"
"Chúng nô tỳ tiến cung thì có thể muốn phú quý lợi lộc gì?" Cố Uyên hờ hững cúi đầu quỳ trên mặt đất, không nói không động.
Triệu Vinh sợ nàng nói ra điều gì không nên, vội vàng giành lời: "Chẳng phải là nịnh nọt bề trên để được một chức vụ tốt, hầu hạ chủ tử chu đáo, nhiễm chút phúc khí thôi sao!"
"Nói hay lắm!" Dụ Vương lại cười, ánh mắt như đinh đóng vào người Triệu Vinh: "Bổn vương thấy cô ta là kẻ có thiên phú, cũng có lòng muốn ban cho nàng một phần phú quý đây. Ngươi nói xem, theo quy củ, bổn vương làm được chuyện này không?"
Lưng Triệu Vinh toát mồ hôi ướt sũng vạt áo, cố gượng cười: "Điện hạ là Phó Tông lệnh, đương nhiên có quyền làm chủ."
Ánh mắt Dụ Vương lại dán lên người Cố Uyên: "Cô ta có chịu không?"
Cố Uyên vẫn im lặng, Triệu Vinh lại vội vàng chen lời: "Được điện hạ coi trọng là phúc phận ba đời mà cô ấy tu được, sao lại không chịu?"
"Cứ phải tự nguyện mới tốt, kẻo ngày sau nhắc lại lại nói bổn vương ỷ thế h**p người."
Dụ Vương dùng vẻ mặt hòa nhã để nhìn Cố Uyên, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng: "Bổn vương cũng không làm khó ngươi. Hiện tại vừa hay có một chức vụ tốt đang bị khuyết, bổn vương thấy ngươi không tệ, tuổi tác dung mạo đều phù hợp. Ngươi cũng chẳng cần phúc khảo nữa, cứ coi như là bổn vương đề bạt, trực tiếp đến Kinh xưởng chờ đi, đợi qua Vạn Thọ tiết sẽ có bố trí. Lần này, ngươi sẽ đến hầu hạ trước mặt Quan gia.
Thế nào, đủ vẻ vang, đủ phú quý chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!