Chỉ cần được người có tâm lo liệu, mọi việc đương nhiên là trôi chảy ngay. Chỉ trong ba ngày, cái tên 'Cố Uyên' trên bảng danh sách cung nữ dự tuyển đã được thay bằng 'Hồ Uyển'.
Triệu Vinh lo liệu xong xuôi tất cả văn thư giấy tờ mới đến phòng trực bên ngoài Thượng Nghi cục. Lại thấy Từ Tam ngồi trên ghế thêu dưới cửa sổ, Cố Uyên đứng trong sân, còn đồ đệ của Từ Tam là Từ Vân đứng cách Cố Uyên vài bước, cầm chặt thước giới luật trong tay.
Hắn đứng ở cửa viện nghe một lát rồi bước đến trước mặt Từ Tam, hạ giọng cười khà khà: "A Vân cũng đến tuổi nhận đồ đệ rồi cơ à? Nhìn cũng ra dáng đấy chứ."
"A Ích chỗ ngươi chẳng phải đã nhận cả đệ tử đời sau rồi sao? Hắn còn nhỏ hơn A Vân một tuổi!" Từ Tam lườm hắn một cái, "Cố cô nương này có thiên phú học hành, tay chân vững vàng nhanh nhẹn lại tháo vát, tính tình cũng cẩn thận, ngoài việc quá nhân từ ra thì không có một chút khuyết điểm nào. A Vân đã muốn thu nhận nhưng vẫn chưa nói rõ với cô ấy. Nếu ngươi không có chỗ nào sắp xếp cho cô ấy vào thì hay là cứ để cô ấy ở Thượng Nghi cục này đi, ta cũng không để cho chịu thiệt thòi.
Thấy sao?"
Những người ở Thượng Nghi cục này lâu năm đều rất mến những người mới mà thông minh, học nhanh hiểu nhanh. Triệu Vinh biết cái bệnh yêu tài của Từ Tam cô cô lại tái phát rồi, không trả lời thẳng mà chỉ ậm ừ cho qua rồi đưa văn thư cho nàng:
"Xong xuôi cả rồi. Cô cô xem..." Hắn hất hàm về phía Cố Uyên, "Cô ấy thế nào?"
"Đúng là một người trẻ đạo đức tốt, ngay thẳng." Từ Tam do dự, "Nếu bảo ta nói một lời công bằng thì vốn dĩ với thân phận của cô ấy, được Tuỳ Vương điện hạ để mắt tới cũng tính là phúc phận hiếm có rồi, nhưng với tâm tính kia... thật sự không hợp để hầu hạ chủ tử đâu. Chi bằng cứ ở lại đây với ta, không gây sự chú ý, cũng thanh tĩnh."
"Thanh tĩnh để mà ngồi ghế lạnh sao?" Triệu Vinh không đồng tình, "Cô ấy đi hay ở không phải chuyện chúng ta quyết định được, có quý nhân ở trên làm chủ rồi, cô cô đừng lo hão nữa. Cô cô hãy gọi cô ấy qua đây, ta có chuyện muốn nói."
Nói rồi hắn thong thả bước vào phòng trà bên cạnh.
Từ Tam thở dài một tiếng. Thấy đã đến giờ, Từ Vân lệnh cho các cung nữ nhỏ tuổi được tự nghỉ ngơi, còn mình lại tiếp tục giảng giải cho Cố Uyên.
Từ Tam vẫy tay gọi hai người, nói: "A Uyên, đi pha giúp ta một ấm trà!"
Cố Uyên không nghĩ nhiều, quay người vén rèm vào phòng trà đã thấy Triệu Vinh đang đứng trước cửa sổ, liền cúi người hành lễ theo quy củ trong cung: "Triệu sư phụ an."
"Cô nương an, cô nương an." Triệu Vinh không nhận lễ của nàng, nghiêng người tránh đi, miệng lại tấm tắc khen ngợi, "Cố cô nương quả nhiên thông minh thiên bẩm, quy củ có khí độ thế này, nói là người mới vào cung cũng không ai tin đâu! Có thể thấy là Cố cô nương và nơi cung cấm này thực sự có duyên phận với nhau, phải không?"
"Thảo dân nhà nghèo như ta thì có duyên phận gì với cung cấm?" Trong cung có vô số kẻ lanh lợi giảo hoạt, miệng lưỡi như hoa, Cố Uyên cũng đột nhiên dấy lên cảnh giác, "Được đến đây một chuyến để mở mang tầm mắt đã là cơ hội quý hóa hiếm có trong đời Cố Uyên rồi, nào dám vọng tưởng điều hơn gì nữa?"
"Tâm tính tốt lành." Triệu Vinh giơ ngón cái, "Tính cách không kiêu ngạo không hấp tấp như thế này mà ở trong cung là rất có tiềm năng thăng tiến đấy!" Hắn thấy Cố Uyên càng thêm thận trọng, lại cười một tiếng, dùng văn thư trong tay chỉ ra ngoài cửa sổ, "Cô hãy nhìn những người này, hiện giờ chịu khổ chịu tội, bị các cô cô dùng thước mà đánh, dạy dỗ nghiêm khắc như thế, nhưng quay đi quay lại biết đâu có vài người trong ấy lại được quý nhân để mắt, bay lên cành vàng.
Các cô cô có phận sự của mình thì dám dạy dám phạt, còn những người như chúng ta thì đương nhiên không dám đắc tội với ai. Ở đây lâu rồi, gặp ai cũng nói lời khách sáo dễ nghe, nhất thời thuận miệng nói vài câu, mong cô nương đừng để trong lòng."
Hắn nói rồi ngồi xuống trước bàn, nhìn Cố Uyên thổi lửa vào lò nhỏ, vừa suy nghĩ lời lẽ vừa rũ mi mà nhìn, dùng ánh mắt liếc qua khuôn mặt Cố Uyên. Khuôn mặt trái xoan, vầng trán không rộng không hẹp, cằm thon gọn cân đối, tướng mạo đoan chính, là tướng có phúc khí, ngũ quan cũng rất đẹp, mày dài mắt sáng, mũi thẳng môi đỏ, kết hợp với nhau tạo thành một khuôn mặt trí thức, nhân hậu.
Nói một cách công bằng, trong cung này không thiếu gì mỹ nhân, cứ ba năm lại một lần đại tuyển, cung nữ dự tuyển đều phải qua Thượng Nghi cục này, chẳng lẽ Triệu Vinh chưa từng thấy qua khuôn mặt xinh đẹp nào hay sao? Dù Cố Uyên nổi bật thật đấy, nhưng trong mắt Triệu Vinh cũng chỉ có thể coi là hạng cao của tầm trung thôi, chưa đến mức tuyệt thế mỹ nhân khiến người ta vừa thấy đã ngây ngẩn. Một khuôn mặt đoan chính rốt cuộc có gì mà khiến Hoàng đế và Tuỳ Vương đều quan tâm đến thế?
Hắn mím môi đang suy nghĩ lung tung, thấy Cố Uyên nâng ấm trà rót trà ra, bưng cho mình một chén, rồi lại sắp xếp mấy chén khác vào khay trà, vội vàng giơ tay: "Cô nương, khoan đã, ta có chuyện muốn hỏi cô."
Cố Uyên quay người lại: "Triệu sư phụ có chuyện gì?"
Dáng người này cao ráo thon thả, không tệ, nhưng cũng không có gì đặc biệt quyến rũ liêu nhân, rốt cuộc Quan gia vì điểm gì mà để mắt tới cơ chứ? Triệu Vinh càng nhìn càng thấy trăm mối khó giải, hắn bèn lấy lại tinh thần, tạm gác những ý nghĩ đó sang một bên, quay sang Cố Uyên nói:
"Cô nương biết đấy, ta và Huyền Vân Tử có tình nghĩa với nhau, qua lại đã mười mấy năm, vì mối quan hệ này mà ta coi cô nương như là vãn bối, không nói những lời sáo rỗng. Cô nương từng nói đây là lần đầu tiên đến kinh thành, ở đây không có oán xưa, không có thù cũ, ta cũng tin tưởng là thật. Nhưng cô nương mới ở kinh thành được hai ba tháng, làm sao mà lại đắc tội đến cả đại nhân trong Nội các?
Giờ đây Tiết đại nhân chỉ đích danh cô nương, muốn điều tra chuyện cô nương giả mạo thân phận để nhập kinh, chuyện này là sao?"
Mặt Cố Uyên trắng bệch trong chớp mắt, cắn môi mà hành lễ với Triệu Vinh: "Triệu sư phụ, Tiết đại nhân là bậc đại Nho nổi danh khắp thiên hạ, văn chương của ông ấy tôi đã đọc nhiều, nhưng chưa từng trực tiếp gặp người. Kể cả vị Hứa đại nhân kia ở Hình bộ, Cố Uyên cũng không hề quen biết. Chẳng hay vì sao mấy vị đại nhân này lại như vậy?" Nàng nhíu mày, mỉm một nụ cười khổ, "Cố Uyên thực sự không biết.
Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, nếu các đại nhân nhất quyết truy cứu đến cùng, vậy thì Cố Uyên nhất định sẽ một mình gánh chịu, tuyệt nhiên không liên lụy người khác."
"Sao lại nói lời khách sáo thế?" Triệu Vinh vội vàng đỡ nàng dậy, "Không nói đến chuyện có liên lụy hay không, nếu ta thực sự sợ liên lụy thì hà tất phải đến đây? Cứ đưa lời lên trên mà tiễn cô đến Thận Hình ty thì chẳng phải là xong sao? Một là ta với lão Huyền Vân có tình nghĩa, hai là tiếp xúc với Cố cô nương ta thấy cô là người ngay thẳng, nhân hậu, ta cũng không nỡ hại cô.
Thứ nữa, Cố cô nương là người thông minh, ta cũng không giấu cô, hiện tại đối thủ của ta đang được bên trên trọng dụng, nếu ta có bụng dạ đen tối mà bán đứng cô thì hắn cũng sẽ tìm truy cứu đến cả ta. Chúng ta bây giờ thực sự là những con châu chấu đậu cùng một sợi dây, giờ đây dù cô nương có muốn đi tự thú thì ta cũng phải ngăn lại!"
"Vậy ý của Triệu sư phụ là—"
"Cố cô nương là người theo nghiệp thánh hiền, đã bước lên đường công danh thì ở Học chính nha môn đều có hồ sơ để tra, năm sinh hay quê quán đều có cả, không thể chối cãi." Triệu Vinh nghiêm túc, khẽ ho một tiếng, "Trước đây là ta sơ suất, nghĩ rằng chỉ là vài ngày, dỗ dành người ta rồi lờ đi là được, hà tất phải làm lớn chuyện? Bây giờ xem ra dù kẻ thù của cô là ai đi chăng nữa thì thân phận cũng không tầm thường đâu, đã vậy còn thủ đoạn thâm hiểm, tâm tư ác độc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!