Hứa Chí Huyền thất thểu ra khỏi Thừa Thiên môn, dọc theo đường Trường An rồi cứ đi về phía tây, tòa nha môn thứ hai là chính đường Hình bộ. Hắn đi vào từ cửa phụ, trên đường đi vừa lê gót vừa nghiến răng nghiến lợi: Mười năm đèn sách, thi đỗ rồi được phân về Hình bộ, bắt đầu từ chức Kiểm hiệu chính Bát phẩm, hai mươi năm khổ công gây dựng nay mới trở thành quan Nhị phẩm đứng trước bàn bát đài, ấy thế mà giờ phải đổ sông đổ bể hết cả hay sao?
Làm quan, điều đầu tiên phải học là Mười hai thuật Đăng Long. Hứa Chí Huyền vẫn cứ nghiến chặt hàm răng rồi răng bước vào tiền sảnh, ngồi xuống sau chiếc bàn sách, thở hổn hển một hơi rồi lấy ra tờ khẩu cung vụ án của Cố Uyên từ trong tập văn án, vừa xem vừa nhẩm thầm trong bụng.
Tiểu sai bên cạnh hắn bước tới, cẩn thận khẽ khàng bẩm báo: "Đại nhân, Trình tư ngục cầu kiến."
Hứa Chí Huyền không để tâm, lướt qua lời khai một lượt từ đầu đến cuối, dựa vào lưng ghế nhắm mắt trầm tư nửa khắc rồi mới cười lạnh một tiếng: "Ta đang muốn tìm cô ta đây, cho cô ta vào!"
Nhìn thấy Trình Tố đi theo sau tên tiểu sai ôm văn thư vào cửa, Hứa Chí Huyền ngồi nghiêm lên cho chỉnh tề, cao giọng quát mắng: "Trình Tố to gan! Ngươi, chẳng lẽ ngươi lại cấu kết với bè đảng họ Trịnh để vu oan người lương thiện? Còn không mau khai thật với bản quan?"
"Đại nhân nói vậy là sao?" Trình Tố đặt văn thư lên bàn, thong thả chắp tay thi lễ, "Nội các vừa mới truyền chỉ, nói rằng năm nay có lễ cài trâm của Thánh thượng, Thánh thượng hạ chỉ tạm hoãn thi hành án một năm, hạ quan đang chỉnh lý danh sách phạm nhân và hồ sơ tử tù sắp bị xử trảm, bận rộn như thế thì làm sao có thể đi vu oan người lương thiện?"
"Ngươi còn giả vờ hồ đồ?" Hứa Chí Huyền chỉ hận Trình Tố cứ cố tình giả vờ ngu dốt, càng quyết định đẩy nàng ta làm vật tế thần. Hắn cười lạnh nói, "Gã sai dịch trên thuyền tải lương kia và Cố Uyên vốn không quen biết, tại sao ngươi lại vô duyên vô cớ đổ vấy cho cô ta? Nếu ngươi không có thù oán với cô ta thì hà tất phải mượn gió bẻ măng trước mặt bổn quan?"
Trình Tố không vội vàng, cười, "Đại nhân minh xét, hạ quan với nàng kia vốn là thầy trò, chỉ có ân tình, nào có tư oán? Nếu Cố Uyên được thăng tiến thì ta cũng vẻ vang, hà tất phải vu oan? Có điều nàng ta mê hoặc thánh tâm như vậy, ngay cả chư vị đại nhân trong Nội các cũng khó dung thứ cho hành vi bất chính như vậy, huống hồ là chúng ta?"
"Mê hoặc thánh tâm cái gì?" Lời này đúng câu hỏi mà Hoàng đế đã dùng để chất vấn Hứa Chí Huyền. Hứa Chí Huyền thầm mừng rỡ, mặt mày cau có, "Quan gia và Cố Uyên kết giao tặng trà chẳng qua là xuất phát từ lòng yêu tài học, chuyện này trong triều ai ai cũng biết mà ngươi nói càn đoán bậy, phỉ báng quân vương như vậy là có ý gì?"
"Thật là lạ." Trình Tố vẫn thong dong, nói, "Hạ quan nghe nói Cố Uyên đã nhập cung rồi đấy, lẽ nào Quan gia chiêu hiền đãi sĩ mà lại phải cần cho người vào hậu cung?"
"Cái gì cơ?" Mắt Hứa Chí Huyền bỗng sáng lên, không còn giữ được vẻ nghiêm nghị nữa, nghiêng người mà đứng dậy hỏi, "Thật sao?"
"Lời này do hai người bằng hữu cùng nhập kinh ứng thí với Cố Uyên đích thân nói với hạ quan, bọn họ đã tự tay tiễn Cố Uyên vào cung, còn đích thân nhờ hạ quan chiếu cố, làm sao không thật được?"
"Xem ra Quan gia quả thật là có ý muốn che mắt chúng ta." Hứa Chí Huyền ngồi thụp xuống ghế, tay nắm chặt tay vịn bằng gỗ hoa lê như thể làm vậy có thể nắm chắc được tia hy vọng sống sót, ngửa đầu thở ra một hơi thật dài, giọng nói bỗng trở nên dịu lại, "Vừa rồi bổn quan đã thất lễ rồi, Trình tư ngục đừng để trong lòng. Hôm Quan gia biết chuyện nên chất vấn, chuyện liên quan đến tính mạng thực sự không thể không hỏi cho rõ ràng."
"Hạ quan nào dám trách tội đại nhân?" Trình Tố cười lạnh trong lòng, mặt không chút biểu cảm, chắp tay vái chào, "Đại nhân hỏi, hạ quan đương nhiên phải bẩm báo rõ ràng."
"Vậy Cố Uyên đã vào tới nơi nào trong nội cung rồi? Lẽ nào bây giờ đã ở trước Ngự tiền?"
"Giờ thì không phải, nhưng cũng sớm thôi." Trình Tố khẽ mỉm cười, "Nghe nói là mượn danh nghĩa Thái hậu nương nương giao nhiệm vụ khắc kinh văn, xưởng kinh đang tuyển người. Đại nhân thử nghĩ xem, trong cung tuy tuyển người hiệu đính cần biết chữ biết nghĩa, nhưng cung nữ dự tuyển đều có dưới mười sáu, Cố Uyên đã ngoài hai mươi, theo lệ thì còn không qua được vòng sơ tuyển, làm sao mà lúc này vẫn còn ở trong cung? Có thể thấy đây chỉ là một cái cớ, một danh nghĩa mà thôi.
Cấm cung nghiêm ngặt không thể tùy tiện, Cố Uyên mới đến kinh thành có cửa nào mà trót lọt được? Chuyện này nếu không phải có người cố ý sắp xếp thì còn ai nữa?"
"Nói rất đúng." Hứa Chí Huyền càng nghĩ càng thấy xác đáng, hắn ở kinh thành đã lâu, cũng có chút nghe ngóng về quy củ trong cung. Tiêu chuẩn tuổi tác để tuyển cung nữ trong cung và tuyển nha hoàn ngoài dân gian cơ bản là giống nhau: ba năm một lần đại tuyển, đều là chọn tiểu nha đầu mười tuổi trở xuống, cần người gấp thì tuyển chọn bằng những kỳ tuyển nhỏ, cũng phải dưới mười sáu tuổi mới được, vì còn trẻ dễ dạy dỗ quy củ. Rõ ràng có thể thấy ở đây có gian lận!
Cố Uyên không có quan hệ, lại chẳng có tiền bạc, ngoài Hoàng đế ra thì nàng còn có thể dựa vào ai?
Hoàng đế không dễ đối phó, nếu mình đột nhiên dâng một bản tấu lên, e rằng lại bị một đạo lý cao cả nào đó áp xuống đầu. Lần này Hứa Chí Huyền quyết định đánh chắc tiến chắc, trước hết nén giận lật lại Nội vụ phủ tắc lệ, đọc đi đọc lại mấy điều khoản về việc giả mạo thân phận để nhập cung, lại nghiền ngẫm nhẩm đi nhẩm lại mấy lời nói. Đến tối, hắn lét lút âm thầm đến thăm Học sĩ Cẩn Thân điện Tiết Hiếu Thông.
Tiết Hiếu Thông là một đại nho nổi danh thiên hạ, đối nhân xử thế công bằng đoan chính, trước đây ở vụ nghị sự lễ nghi lập Hậu của Hoàng đế hắn cũng là người phản đối mạnh mẽ nhất, vua tôi suýt nữa thì trở mặt. Hứa Chí Huyền không dám đả động đến vụ án của Cố Uyên, chỉ nói đi nói lại việc Cố Uyên giấu tuổi vào cung. Tiết Hiếu Thông quả nhiên là để tâm, hỏi Hứa Chí Huyền mấy lần, nghe kĩ càng, vuốt râu trắng suy nghĩ một lát rồi cầm bút viết một phong thư, đưa cho Hứa Chí Huyền nói:
"Chuyện này rất quan trọng, nếu để tin đồn lan ra e rằng sẽ làm tổn hại danh tiếng của Quan gia. Lão phu có một học trò làm quản sự ở tạp hoá của Hoàng gia trong Nội Vụ phủ, ngươi đưa thư cho hắn, bảo hắn âm thầm dò la." Nói rồi lại vỗ gối thở dài, "Quan gia từ nhỏ đã thông minh, năm xưa khai tâm, lão phu giảng Tam Tự Kinh, Thần Đồng Thi, gần như là nhìn qua vài lần đã nhớ, thực là thánh minh bẩm sinh.
Tiên đế băng hà đã đặc biệt dặn dò chúng ta phải phụ tá Quan gia cho tốt, xa kẻ tiểu nhân gần người quân tử, tuyệt đối không được để đi vào con đường của phế đế tiền triều. Mấy năm nay lão phu ở Nội các, chỉ cảm thấy Quan gia cần chính anh minh, phế đế tiền triều sao có thể so sánh? Nào ngờ Quan gia còn trẻ tuổi đã bị người ta lợi dụng trong chuyện tình ái..."
Hắn lẩm bẩm oán trách, Hứa Chí Huyền đành cung kính chờ nửa khắc mới tìm được cơ hội cáo từ. Hắn giấu phong thư trong tay áo, ngồi trong kiệu, trong lòng âm thầm nảy sinh một tia đắc ý: "Kẻ đọc sách thánh hiền quả nhiên dễ lừa, dễ dùng, bảo sao Hoàng thượng lại thích đám mọt sách như Từ Chương!"
Nghĩ đến lời nói của Hoàng đế ở điện Văn Hoa, Hứa Chí Huyền đã quyết định: Lần này hắn cũng sẽ chỉ vin vào chuyện Cố Uyên giấu tuổi vào cung, cứ theo điều lệ giả mạo thân phận mà xử lý, đuổi nàng ra khỏi kinh thành, vĩnh viễn không được trở về. Hoàng đế chẳng lẽ có thể nhẫn nhịn, không mảy may tư tâm hay sao?
Phàm là người có thể làm quản sự trong Nội Vụ phủ thì không ai là kẻ khờ khạo.
Tiết Hiếu Thông là người đoan chính thẳng tính, còn học trò của ông ta là Lã Khôn thì lăn lộn trong Nội vụ phủ nhiều năm, dù cho vẻ ngoài vẫn đoan trang nghiêm nghị nhưng bên trong đã sớm mài thành viên bi thủy tinh, trơn tuột không thể nắm giữ, là một kẻ có thể nói lời của người với người, nói lời của quỷ với quỷ.
Giả vờ mang dáng vẻ của một tên học trò dưới trướng các lão học giả mà dò xét toan tính của Hứa Chí Huyền, hắn nhìn chằm chằm phong thư rồi thấy khó xử: Thầy thì không thể đắc tội, nhưng Hoàng đế chẳng lẽ lại có thể đắc tội hay sao?
Các đại thần trong triều đều nói Quân thượng ở nơi cửu ngũ chí tôn, phong phạm y hệt Tiên đế, nhưng các nội thần trong cung lại có suy nghĩ khác. Tiên đế có vẻ ngoài nghiêm nghị ít nói, nhưng bên trong cực kỳ ôn hậu và hiền lành, đối với các đại thần luôn cực kỳ tôn trọng và hòa nhã, đối với nội thần cũng luôn hiền hậu khoan dung, lúc nào cũng hòa quang đồng trần, cười cho qua chuyện.
Quan gia đây cũng một vẻ ngoài điềm tĩnh ít nói cũng không thịnh nộ phát cáu, nhưng chỉ cần nhìn ngài thanh sắc bất động thôi thì từ trên xuống dưới đã phải tự chấn chỉnh đâu ra đó, vậy thôi là biết Hoàng đế rất để ý, lại để bụng, tuyệt đối không phải người dễ lừa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!