Chương 8: (Vô Đề)

Nghê Trân truy hỏi: "Đáng sợ thế nào?"

Đỗ Anh lại lộ vẻ kín như bưng, lắc đầu không nói thêm gì.

Dù không hỏi ra đáp án, Nghê Trân vẫn lập tức nghĩ tới cô bạn thân của mình, chuẩn bị nhắc nhở một tiếng.

Sau khi nhận được lời nhắc thiện ý của Nghê Trân, cô chỉ thấy trước mắt tối sầm.

[Liên quan gì tới mình chứ!]

[Thế cậu bắt được hoa cưới liền nhìn anh ta đầu tiên là ý gì?]

[Mình chỉ nhìn đại thôi mà, mình đang nhìn đông ngó tây.]

[Đừng có chối, phản ứng theo bản năng là thứ không lừa được người ta nhất, mình học cái này đấy, đừng hòng qua mặt mình.]

[Cậu nghĩ nhiều rồi, cho dù mình có suy nghĩ gì, gia cảnh nhà mình so với nhà họ Lương… liên hôn cũng không tới lượt mình.]

[Mình không cho phép cậu tự coi nhẹ mình! Cậu chính là bạn thân tốt nhất thế giới.]

[Được được được, rời cậu ra còn ai coi mình là trẻ con mà dỗ nữa?]

"Cốc cốc cốc."

Cửa phòng khám bị gõ.

Cô đặt điện thoại xuống: "Mời vào."

Một cô gái rõ ràng thừa cân rụt rè bước vào, phía sau là phụ huynh của cô ấy. Cô gái ngồi xuống ghế, rụt cổ cúi đầu, vai cũng co lại, cố hết sức thu mình nhỏ đi.

"Bác sĩ xem giúp, nó có phải mắc cái gì mà trầm cảm không, suốt ngày nằm trên giường ăn rồi ngủ ngủ rồi ăn, béo thành thế này rồi."

"Tình trạng này bao lâu rồi?"

"Nhiều năm rồi. Trước đây chúng tôi cũng không hiểu, chỉ thấy nó lười chết đi được, giờ lên mạng hay thấy nói trầm cảm này nọ nên dẫn nó tới xem thử."

Cô đại khái hỏi qua tình hình của cô gái, có phán đoán ban đầu, rồi nói với phụ huynh: "Đi làm kiểm tra đi."

"Xem vấn đề tâm lý còn phải kiểm tra cơ thể à?"

Cô giải thích: "Bệnh tâm lý đôi khi cũng vì cơ thể có vấn đề, ví dụ như chức năng tuyến giáp bất thường thì cảm xúc cũng sẽ bị ảnh hưởng."

Phụ huynh nhìn tờ giấy, lẩm bẩm: "Phiền phức thế."

Cô gái ngồi không yên, nhỏ giọng nói: "Bố, thôi đừng khám nữa, mình về đi."

Người đàn ông nghiến răng: "Khám, nhất định phải khám! Con năm nay hai mươi mấy rồi, chữa khỏi bệnh cũng không lỡ chuyện lấy chồng."

Cô rút ra một bản câu hỏi đưa cho cô gái, "Nào, điền cái này."

Cô thử dẫn dắt cô gái nói ra mong cầu và khó khăn của mình. Có lẽ vì lâu ngày không giao tiếp với người khác, cô gái nói chuyện còn có chút vấp váp. Hôm nay tới đây rõ ràng không phải do cô ấy chủ động, nên khi trò chuyện cũng không mấy tích cực.

"Vậy cô bắt đầu ở trạng thái này từ khi nào?"

"Khoảng năm năm trước. Tôi cảm thấy mình chỉ là quá lười thôi, nên chắc không có bệnh gì đâu."

"Trầm cảm có một đặc điểm rất rõ là lười một cách bất thường, thậm chí việc nhỏ như rời giường đối với bệnh nhân cũng vô cùng khó khăn."

"Tôi không biết. Chỉ là không muốn dọn dẹp, không muốn động đậy, chỉ muốn ở nhà, cái gì cũng không hứng thú. Rồi càng ngày càng sa sút, cảm thấy cả cuộc đời mình coi như xong rồi, không dám soi gương, không dám ra ngoài…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!