Tiệc cưới của Nghê Trân được sắp xếp tại sơn trang lần trước tổ chức mừng thọ cho ông cụ. Tuy chỉ là làm cho có, thời gian cũng có phần gấp gáp, nhưng tổ chức hoàn toàn không qua loa. Mọi thứ đều tinh xảo hoa mỹ. Từ váy cưới đến bày trí, từ ánh đèn đến từng đóa hoa tươi dùng trang trí. Không có chút sơ suất nào.
Cô nhìn quanh một vòng, hỏi Nghê Trân: "Cậu… người kia đâu?"
"Anh ta đi sắp xếp vài vị khách quan trọng rồi, ở bên kia." Cô ấy chỉ một hướng.
Đối tượng liên hôn của Nghê Trân trông không giống nhóm người trong ấn tượng khuôn mẫu của cô. Vai rộng chân dài, ngũ quan rõ nét lập thể, khóe môi lười biếng nở một nụ cười. Dù hiện tại đang làm lễ cưới, nhưng giữa mày mắt anh ta lộ ra một cảm giác chán chường đậm đặc, dường như với mọi thứ trên đời đều không hứng thú.
Hai người đứng trên sân khấu, có thể nói là trai đẹp gái xinh, thêm vào nụ cười giống hệt nhau trên mặt, nhìn như một đôi búp bê trưng bày tinh xảo. Đến phần ném hoa cưới, phía phù dâu đẩy qua đẩy lại, không ai muốn đón. Cuối cùng không hiểu sao lại rơi vào tay cô. Mọi người vỗ tay hò hét.
Cô ôm bó hoa, có chút lúng túng, theo bản năng liếc nhìn anh một cái.
Bốn mắt chạm nhau.
Đôi mắt mang nét cười của anh trong trẻo sáng ngời, dưới ánh đèn lấp lánh như châu ngọc hàm quang. Cô đột nhiên ý thức được mình đang làm gì.
Trời ơi, sao lại nhìn anh vào đúng lúc này! Cô vội vàng quay sang phía khác, làm ra vẻ nhìn đông ngó tây.
Cô dâu trên sân khấu nhìn thấy khoảnh khắc ấy. Cô ấy nhìn cô đầy ẩn ý, rồi lại liếc anh một cái.
Cô tê dại cả người.
Mỗi lần cô ấy lộ ra biểu cảm đó là y như rằng không có chuyện tốt!
Quả nhiên, Nghê Trân cầm micro từ tay người dẫn chương trình, nhìn cô nói: "Vị phù dâu may mắn bắt được hoa cưới này, mình muốn hỏi cậu một câu."
Cô vội ngắt lời: "Không, cậu không muốn."
Nghê Trân coi như không nghe thấy, tiếp tục nói: "Trong các phù rể có mặt ở đây, cậu thấy ai đẹp trai nhất?"
Bên phía nhà trai, mấy người đàn ông cao lớn đồng loạt nhìn về phía cô. Cô "ha ha" cười, trong lòng ám sát cô ấy mấy trăm lần.
"Các vị đang ngồi đây đều là nhân trung long phượng, cậu thế này chẳng phải làm khó mình sao?"
Nghê Trân vẫn không chịu buông tha, tiếp tục truy hỏi: "Vậy cậu thích kiểu nào?"
Cô mỉm cười, "Gu thẩm mỹ của mình rất rộng, kiểu nào cũng có thể thưởng thức."
Cô như con lươn trơn tuột, chết sống không chịu mắc bẫy.
Một người đàn ông dựa vào tay vịn bị cô chọc cười, "Tôi thấy cô rất thú vị, thêm phương thức liên lạc nhé?"
Người đàn ông mày mắt sạch sẽ dứt khoát, tóc rất ngắn, mang vẻ đẹp trai sáng sủa. Mọi người đều cùng tuổi, hơn nữa anh ta hào phóng tự nhiên, cô cũng không làm bộ, lấy điện thoại quét mã anh ta đưa tới, rồi ghi tên mình.
"Tên rất có ý thơ, có ngụ ý đặc biệt gì không?" Anh ta tự nhiên tìm đề tài.
"Hôm mẹ tôi sinh tôi là vào buổi chiều, bố tôi đợi ngoài phòng sinh lòng nóng như lửa đốt. Hôm đó vừa mưa xong, rồi ông nhìn qua cửa sổ thấy cầu vồng, ngay sau đó nghe thấy tiếng tôi khóc."
"Trùng hợp thật, tôi cũng sinh vào buổi chiều." Người đàn ông giơ điện thoại lên, cho cô xem ghi chú anh ta nhập cho cô, "Tôi tên là Tạ Lâm Tiêu, nghĩa là cận kề đêm xuống."
Bạn bè anh ta, bao gồm cả chú rể, đồng loạt phát ra một tràng huýt sáo.
Bọn họ bắt chước giọng điệu: "Ây da da, trùng hợp thật, tôi tên là Tạ Lâm Tiêu, nghĩa là cận kề đêm xuống~"
Tạ Lâm Tiêu mỗi người đấm một cái vào vai, cười mắng: "Nói chuyện cho tử tế."
Cô không quen ứng phó cảnh tượng như vậy, lúng túng gãi gãi đầu.
"Được rồi, đừng làm ầm nữa." Lương Kinh Phồn thay cô giải vây, "Lâm Tiêu, dẫn những người bạn khác vào chỗ ngồi khai tiệc đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!