Lương Kinh Phồn bế ngang Bạch Thính Nghê lên, bước qua đống quần áo vứt ngổn ngang dưới đất, đi về phía phòng tắm.
Cô lười biếng cuộn mình trong lòng anh, như con mèo nhỏ đã thu lại móng vuốt. Ánh mắt lướt qua cảnh hỗn độn phía sau, cô đột nhiên bật cười khúc khích trong ngực anh.
"Cười gì đấy?" Lương Kinh Phồn cúi đầu, cọ nhẹ vào mái tóc còn ướt mồ hôi của cô.
"Em đang nghĩ." Ngón tay chọc chọc vào ngực anh, "Lát nữa người ta vào dọn, không biết có tưởng đây là hiện trường án mạng gì không."
Lương Kinh Phồn quay đầu nhìn một cái, "Cũng đâu có nhiều máu lắm."
"Thế…" Cô lại nghĩ ra một khả năng khác, cười càng dữ hơn, "Có khi nào lại truyền ra tin đồn anh có sở thích đặc biệt gì không?"
"Sở thích đặc biệt? Ví dụ như gì?"
"Thì kiểu… bạo gì đó, ngược gì đó ấy." Cô càng nói càng buồn cười, "Trời ơi, thật đấy, có khi nào từ nay hình tượng anh trong mắt mọi người sụp đổ luôn không, ngày thường nhìn anh Lương trời quang trăng sáng thế mà sau lưng lại là kiểu người này, ha ha ha."
Trong khoang mũi Lương Kinh Phồn bật ra một tiếng cười rất khẽ, mang theo sự dung túng với trí tưởng tượng bay bổng của cô. Đặt cô vào trong bồn tắm xong, anh khàn giọng ghé bên tai cô nói: "Em có muốn thử thật không?"
Bạch Thính Nghê sững lại một chút rồi hiểu ra, vừa xấu hổ vừa bực bội hất nước tạt lên mặt anh, "Hừ, có thử thì cũng thử trên người anh!"
Giọt nước men theo đường nét sắc sảo trên gương mặt người đàn ông trượt xuống, lăn qua yết hầu, chìm vào nơi sâu hơn. Anh chẳng hề để ý, lau mặt một cái, trái lại còn ghé sát hơn, giữ lấy cằm cô rồi lại hôn xuống. Nụ hôn này không dữ dội như vừa rồi, mà là dịu dàng quấn quýt, triền miên lưu luyến.
"Ưm…" Cô theo thói quen đưa tay vòng qua cổ anh.
Một nụ hôn kết thúc, trán hai người chạm vào nhau, hơi thở hòa quyện. Lương Kinh Phồn bắt đầu tỉ mỉ giúp cô xoa tan những vết ngón tay trên người. Bạch Thính Nghê nhắm mắt, ngửa đầu tựa vào thành bồn tắm, mặc cho anh hầu hạ. Hơi nước ấm áp hun gò má cô đỏ thêm vài phần, một tay còn thảnh thơi vẩy nước.
Nhìn cô như vậy, góc nào đó trong lòng anh vốn căng chặt vì sợ hãi, cuối cùng cũng chậm rãi thả lỏng. Khi nhiệt tình rút đi, đầu óc tỉnh táo lại, anh mới chậm rãi nhận ra nỗi hoảng sợ.
Vừa rồi anh mất kiểm soát như thế… không để ý cô khóc gọi xin tha, trên tay còn dính máu, có làm cô sợ không? Có khiến cô cảm thấy sợ hãi và ghê tởm không?
Nhưng người trong lòng anh lúc này, mềm mại, dựa dẫm, tâm trạng dường như còn rất tốt. Anh bỗng ý thức rõ ràng: vợ anh, thật ra là người có khả năng tiếp nhận rất cao.
***
Cô rất thích.
Cô không hề sợ.
Cô thực ra còn rất hưởng thụ.
Nhận thức này khiến trái tim treo lơ lửng của anh nặng nề rơi xuống, nhưng đồng thời, nơi sâu thẳm u ám hơn trong đáy lòng lại nảy sinh một loại kh*** c*m méo mó, gần như b*nh h**n.
Xem kìa, dù anh phơi bày ra mặt tệ hại, mất kiểm soát như thế, em vẫn vì anh mà đắm chìm.
–
Buổi tối, trong phòng ngủ chỉ bật một ngọn đèn ngủ màu vàng nhạt. Lương Kinh Phồn từ phía sau ôm chặt lấy Bạch Thính Nghê. Cơ thể hai người khít khao không kẽ hở mà dán vào nhau, da kề da, nhiệt độ hòa quyện.
Rõ ràng đã là khoảng cách gần nhất, trong mũi anh đều là hương thơm trên người cô, trên người cô cũng toàn là mùi của anh, nhưng anh vẫn cảm thấy không đủ.
Trong lòng như có một cái hố đen không lấp đầy được, gào thét.
Gần thêm chút nữa.
Lại gần thêm chút nữa.
Tay anh men theo sống lưng trơn nhẵn của cô trượt xuống, nắm lấy hõm sau đầu gối của chân trên của cô, nâng lên một chút. Bạch Thính Nghê đã rất mệt, không muốn giày vò nữa, liền vặn eo, tỏ ý phản kháng, đồng thời kéo giãn ra một chút khoảng cách với anh.
Người đàn ông không hài lòng với khe hở giữa hai người, cánh tay siết chặt hơn, mạnh mẽ kéo cô trở lại. Mắt Bạch Thính Nghê gần như không mở nổi. Cô mơ mơ màng màng nghĩ, dạo gần đây anh dường như rất nặng d*c v*ng. Thật ra đây không phải là biểu hiện tốt lắm, tình huống như vậy, cô đã rất lâu rồi không thấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!