Chương 47: (Vô Đề)

Bạch Thính Nghê chậm rãi bước tới rồi ngồi xuống bên mép giường. Ở nhà cô mặc một chiếc váy ngủ lụa hai dây, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng màu kem.

Người đàn ông đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng tháo chiếc áo choàng mỏng mềm ấy xuống. Đầu ngón tay anh v**t v* làn da nơi bờ vai cô.

Anh nhìn cô thật sâu.

Bạch Thính Nghê nhìn vào đôi mắt trầm lắng chất đầy dịu dàng của anh, cảm thấy tim mình như hóa thành một viên kẹo bông, bị thả vào làn nước ấm, mềm nhũn đến mức không chịu nổi.

Anh cúi xuống, không vội vàng tìm đến môi cô, chỉ thân mật cọ nhẹ lên má cô trước, như dùng hành động để kể nỗi nhớ nhung.

Da thịt mềm mại chạm nhau, nhiệt độ cơ thể đan xen. Sau đó, anh dịu dàng mà vẫn không thiếu lực đẩy cô ngã xuống chiếc giường lớn phía sau.

Lồng ngực rộng của anh phủ xuống. Mùi gỗ mát lạnh, trầm tĩnh ấy lập tức bao trùm lấy cô. Bàn tay lớn khô ráo ấm áp nắm lấy eo cô, đầu ngón tay từng chút từng chút xoa vuốt, vẽ vòng tròn.

Rất ngứa.

Dọc sống lưng như có dòng điện lướt qua.

Cô không kìm được mà co người lại.

"Nghê Nghê, người em nóng quá."

Giọng người đàn ông trầm đục, kề sát vành tai cô, mỗi âm tiết đều mang theo rung động nhỏ bé, len thẳng vào trong đầu cô.

"Người anh… mát mát." Cô đặt tay lên cẳng tay anh, khẽ hừ một tiếng.

Anh đã cởi áo từ trước, làn da lộ ra trong không khí một lúc, nhiệt độ trên người thấp hơn đôi chút.

"Ừm, lát nữa sẽ nóng thôi."

Lời vừa dứt, anh khẽ mổ nhẹ lên môi cô, bàn tay bắt đầu trượt xuống. Khi chạm tới một nơi nào đó, anh hơi bất ngờ nhướng mày.

"Hửm? Hôm nay sao chuẩn bị nhanh thế."

Đầu ngón tay anh ánh lên lấp lánh.

Bạch Thính Nghê có chút ngượng ngùng, dùng sức vòng tay ôm chặt cổ anh, gò má nóng hổi vùi vào hõm cổ anh, làm nũng nói: "Lâu rồi không gặp, người ta cũng nhớ anh mà."

Trong mắt Lương Kinh Phồn sóng tình gần như trào ra ngoài, giọng nói cũng dịu dàng hơn, "Tốt thật, hôm nay có thể đỡ tốn công."

Váy ngủ bị vén lên dễ dàng, dồn lại bên eo. Đầu gối người đàn ông hơi dùng lực, tách hai chân cô ra. Chất vải mát lạnh của chiếc quần tây không tránh khỏi cọ vào mặt trong làn da, cô bị ép phải mở ra.

Ngay lúc cô đã chuẩn bị sẵn sàng, hai người sắp sửa làm chuyện đó thì…

"Cốc cốc cốc! Cốc cốc cốc!"

Cửa phòng bị gõ vang.

Giọng Gia Vinh lanh lảnh vang lên.

"Mẹ ơi mẹ ơi, bố ơi bố ơi."

Ngay sau đó, giọng bất đắc dĩ của mẹ Ngô truyền từ ngoài cửa vào, "Phu nhân, cậu chủ nhỏ thật sự dỗ không nổi, nhất định đòi tìm bố mẹ."

Động tác chống phía trên người cô của Lương Kinh Phồn lập tức khựng lại. Anh nhắm mắt, hít sâu một hơi, nơi thái dương mơ hồ nổi gân xanh.

"Gia Vinh, mẹ con bây giờ không được khỏe…"

Nói đến đây anh khựng một chút, khóe môi mang nét cười, thổi hơi bên tai cô, "Ừm, không đúng, phải là rất khỏe mới đúng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!