Sau khi tiệc mừng thọ kết thúc, khách khứa lục tục từng nhóm rời đi. Bạch Thính Nghê và Lương Kinh Phồn cũng chuẩn bị ra về.
"Nghê Nghê, em ra xe đợi anh trước, anh còn đôi câu muốn nói với Triệu Lâm, xong ngay thôi."
"Vâng, anh đi đi."
Bạch Thính Nghê một mình đi về phía xe. Chưa đi được mấy bước, phía sau có người gọi cô lại.
"Xin dừng bước."
Bạch Thính Nghê quay người, là một người đàn ông xa lạ.
"Anh gọi tôi sao?"
"Đúng."
Người đàn ông bước tới.
"Vừa rồi cảm ơn cô."
Anh ta vừa mở miệng, Bạch Thính Nghê lập tức nhận ra. Là người đàn ông vừa rồi nói chuyện với cô sau giả sơn.
Anh ta đã cởi bỏ bộ hành đầu rườm rà lúc biểu diễn trên sân khấu, chỉ khoác hờ một chiếc áo khoác nhung tăm rộng thùng thình, vạt áo hơi mở, lộ ra xương quai xanh sắc nét và lồng ngực rắn chắc.
Là cơ bắp tinh gọn được rèn luyện lâu dài. Lớp dầu màu trên mặt có lẽ tẩy quá vội, nơi tóc mai và hàm dưới vẫn còn vương chút vệt xanh đỏ, tuy có phần chật vật, nhưng không hề ảnh hưởng tới dung mạo của anh ta.
"Không có gì, tôi cũng không làm gì."
Người đàn ông mày mắt sắc sảo, ánh nhìn mang thần thái sáng rực đặc trưng của diễn viên hí kịch, mỗi cử động đều toát lên một khí chất ngạo nghễ.
"Tôi tên là Bạch Lang Thải, có thể làm quen với cô không?"
Anh ta đưa tay ra, đầu ngón tay và chỗ hổ khẩu còn dính vệt dầu màu đỏ son không rõ từ lúc nào, giống như vết thương rách ra khi vừa rồi siết chặt thanh đao trên sân khấu. Anh ta cũng nhìn thấy, nhưng không tìm thứ gì lau đi, rất tùy ý và tự nhiên quệt một cái lên bên cổ cạnh yết hầu, để lại một vệt đỏ hoang dại rồi lại đưa tay về phía cô.
Bạch Thính Nghê khẽ nhướng mày, chỉ chạm nhẹ vào đầu ngón tay anh ta, chạm một cái liền rút ra: "Bạch Thính Nghê."
Khóe môi người đàn ông cong lên, "Tên chúng ta nghe có vẻ rất hợp nhau, Bạch với Bạch, Lang Thải với Thính Nghê, vừa đẹp vừa hay."
Bạch Thính Nghê không đi theo mạch suy nghĩ của anh ta, ngược lại hỏi: "Bạch Lang Thải là tên thật của anh sao?"
"Là nghệ danh sư phụ đặt cho tôi."
Bạch Thính Nghê gật đầu, đánh giá khách quan: "Quả thật rất hợp với khí chất của anh."
"Cho nên đôi khi tôi luôn cảm thấy, một người thật ra sẽ chịu ảnh hưởng của cái tên."
Bạch Thính Nghê dùng giọng điệu mang tính nghề nghiệp đáp lại: "Ừ, nghĩ như vậy cũng coi như một dạng ám thị tâm lý."
Đang nói chuyện thì một đôi bàn tay to lớn ấm nóng, mang theo lực đạo không cho phép nghi ngờ, vòng lấy vai cô, rồi rất tự nhiên kéo cô vào lòng.
Là Lương Kinh Phồn đã trở lại.
Trên mặt người đàn ông là nụ cười ôn hòa không chê vào đâu được, anh cúi đầu nhìn cô, giọng thân mật, "Đang nói chuyện gì thế? Về thôi, Gia Vinh cả ngày không thấy bố mẹ chắc đang đợi sốt ruột rồi."
"Vâng, đi thôi."
Bạch Thính Nghê khẽ gật đầu với Bạch Lang Thải: "Anh Bạch, tạm biệt."
Bạch Lang Thải nhìn tư thế đầy ý vị tuyên thệ chủ quyền của người đàn ông, lại nhìn Bạch Thính Nghê, khóe miệng mang theo nét cười, "Tạm biệt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!