Chương 37: (Vô Đề)

Dù Bạch Thính Nghê có khỏe đến đâu, cũng không thể chống đỡ toàn bộ trọng lượng của một người đàn ông trưởng thành cao lớn đã mất ý thức. Khoảnh khắc Lương Kinh Phồn ngã xuống, vai cô trĩu nặng, suýt nữa lại đổ ngược về phía hồ.

May mà bác sĩ và người hầu đứng bên cạnh đã chuẩn bị sẵn, lập tức ùa lên, luống cuống đỡ lấy anh. Sau khi Lương Kinh Phồn được đưa đi, bên hồ lập tức vắng đi nhiều, chỉ còn lại vệt nước bừa bộn, dấu chân rối loạn cùng cảm giác căng thẳng chưa tan trong không khí.

Lương Thừa Chu đứng nguyên tại chỗ, sắc mặt khó coi nhìn cô lần cuối, hừ lạnh một tiếng rồi cũng quay người rời đi.

Quản gia bước lên một bước, đang định mở lời: "Bác sĩ Bạch…"

Chưa dứt câu, một chiếc khăn bông dày mềm từ trên trời phủ xuống, chính xác trùm lên cái đầu ướt sũng của Bạch Thính Nghê.

Ngay sau đó, một đôi tay ấm áp xuyên qua lớp khăn, vò loạn mái tóc cô.

"Mau theo mình đi tắm thay quần áo, trời lạnh thế này." Giọng Nghê Trân vang lên, "Đợi lát nữa cảm lạnh sốt lên, định nằm giường bệnh đôi với anh ta à?"

Cô kéo chiếc khăn che mắt xuống, nhìn thấy gương mặt khó chịu của Nghê Trân. Sau khi tầm nhìn không còn bị cản trở, cô mới phát hiện, ngoài những người vừa tụ tập bên hồ, ở cách đó không xa còn có mấy người đứng đó.

Lương Tự Thanh không biểu cảm quay người rời đi, sắc mặt Lương Giản Chi u ám khó lường. Bên cạnh nữa, còn có Tạ Lâm Tiêu và Tạ Chi Giác…

Tạ Lâm Tiêu nhìn cô, trong ánh mắt có kinh ngạc, có lo lắng, còn có một nỗi mất mát. Mà Tạ Chi Giác mím môi, thần sắc trên mặt cũng vô cùng phức tạp. Không khí nhất thời có chút lúng túng.

Nhưng lúc này Bạch Thính Nghê không rảnh bận tâm đến những điều ấy. Vừa rồi máu nóng dâng trào hoàn toàn không cảm thấy lạnh, lúc này bị gió thổi qua, dù trên người đã khoác một chiếc áo dày nặng, cơn lạnh vẫn xâm nhập vào cơ thể cô.

Cô cảm thấy mình sắp đông cứng rồi.

"Mau đi!" Nghê Trân nhận ra cô đang run rẩy, nửa kéo nửa đỡ dẫn cô chạy về viện của mình.

Trong phòng sưởi ấm đầy đủ, vừa bước vào đã cảm thấy luồng không khí ấm áp ập tới. Động tác của Nghê Trân nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã xả đầy một bồn nước nóng bốc hơi nghi ngút.

Bạch Thính Nghê ngâm mình vào làn nước ấm, cơ thể đông cứng lập tức hồi tỉnh, từng lỗ chân lông đều giãn ra, máu cũng bắt đầu lưu thông trở lại.

Cô thoải mái thở dài một tiếng.

"Á… ấm quá… dễ chịu quá…"

Nghê Trân khoanh tay đứng bên cửa phòng tắm, nhìn bộ dạng ấy mà khó chịu mắng: "Cậu đấy cậu, sao vẫn như trước, làm việc cứ bốc đồng như vậy."

Bạch Thính Nghê lau nước trên mặt, cười hì hì nói: "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời mà."

Nghê Trân đi tới, gỡ một mảnh cỏ dại trên tóc cô xuống, nhìn gương mặt dần khôi phục huyết sắc của cô, giọng mang theo bất lực và xót xa: "Cái tính này của cậu."

"Sao nào, không tốt à!"

"Tốt, đương nhiên tốt, nhưng cậu như vậy không thấy mệt sao?"

Bạch Thính Nghê vo bọt trong tay, thổi về phía cô, cười tủm tỉm nói: "Không mệt đâu, các cậu đều là những người rất rất quan trọng với mình."

Nghê Trân đưa tay xua bọt trước mắt, ống tay áo trượt xuống, Bạch Thính Nghê liếc mắt đã nhìn thấy vết thương mờ mờ trên cánh tay cô ấy.

"Cánh tay cậu sao thế?" Cô lập tức chộp lấy tay cô ấy hỏi.

Nghê Trân kéo tay áo xuống nói: "Không có gì."

"Lão già đó lại đánh cậu phải không! Sao không nói với mình?"

Nghê Trân: "Ừ, nói với cậu rồi để cậu từ Nhật Bản chạy về, đi đánh nhau với ông ta à?"

"Đánh thì đánh!" Bạch Thính Nghê làm động tác lực sĩ, "Giờ mình còn khỏe hơn trước nữa."

Nghê Trân nhớ lại hồi đại học, kỳ nghỉ đông về nhà ăn Tết, buổi tối ăn cơm tất niên, cha cô uống chút rượu liền nổi cơn say, cô lại bị đánh một trận, đúng lúc Bạch Thính Nghê gọi điện chúc Tết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!