Chương 25: (Vô Đề)

Buổi tối, Bạch Thính Nghê ôm tâm sự lướt điện thoại, đột nhiên một tin đẩy bật ra.

[Trăm năm truyền thống dân gian tái diễn, đại lễ Trung thu! Vạn người cùng du!]

Trong bức ảnh mở ra, đèn đuốc uốn lượn như rồng, nhiệt tình sôi nổi, trông quy mô rất lớn, rất náo nhiệt.

Nghĩ đến lời Đỗ Anh vừa nói, cô quyết định thừa thắng xông lên, chụp màn hình gửi cho Lương Kinh Phồn.

[Trung thu năm nay, khu phố cũ chuẩn bị tổ chức một buổi biểu diễn dân gian hoành tráng, nhìn có vẻ rất náo nhiệt, đến lúc đó anh có muốn đi xem cùng không.]

Thế nhưng thời gian từng giây từng phút trôi qua, bên kia điện thoại lại chậm chạp không trả lời. Bộ não bốc đồng dần dần nguội xuống một chút. Trước đây hai người qua lại đều có lý do chính đáng, kiểu thuần túy mời riêng như thế này hình như vẫn là lần đầu.

Anh đang làm gì? Là không nhìn thấy tin nhắn của cô? Hay là đã thấy nhưng không muốn đi, đang nghĩ cách từ chối sao cho thể diện? Ngay lúc trong lòng Bạch Thính Nghê suy nghĩ lung tung đến mức muốn moi tin nhắn kia ra khỏi màn hình.

Điện thoại rung hai cái, là tin của Tạ Lâm Tiêu.

Hẹn đúng cùng một việc.

Cô còn chưa nghĩ ra trả lời anh ta thế nào thì ngay sau đó, tin của Lương Kinh Phồn bật lên: [Có những ai?]

Bạch Thính Nghê mím môi: [Anh còn muốn có ai nữa?]

Lương Kinh Phồn: [Vừa rồi Lâm Tiêu cũng hỏi tôi cùng một việc, cậu ấy không hẹn cô sao?]

Bạch Thính Nghê: [Ừm, có hỏi.]

Lương Kinh Phồn: [Cô trả lời thế nào.]

Bạch Thính Nghê: [Vẫn chưa trả lời.]

Lương Kinh Phồn: [Tôi đã từ chối lời hẹn của cậu ấy.]

Tim "thịch" một cái.

Đây là cũng định từ chối cô sao? Hay là…

Đầu ngón tay chạm mấy cái vào chỗ trống trên màn hình, cuối cùng chỉ trả lời một chữ: [Ồ…]

Một lát sau, anh lại gửi thêm một tin: [Tiệc gia đình Trung thu, người trong nhà đều phải có mặt.]

Bạch Thính Nghê không nói rõ được trong lòng là cảm giác gì, có chút mất mát lại dường như có chút an ủi.

[Vậy thôi, tôi đi với hai người họ cũng được.]

Tắt màn hình, cô nằm lên giường, nhìn trần nhà.

Trong lòng trống rỗng.

Ngay lúc cô đã làm tốt chuẩn bị tâm lý, không định nghĩ linh tinh nữa, điện thoại lại rung lên, màn hình sáng.

Lương Kinh Phồn: [Tiệc gia đình đại khái chín giờ rưỡi kết thúc, có muộn quá không?]

Khóe môi không kìm được cong lên, cô nhào xuống giường, vùi đầu vào gối, như muốn dùng chiếc gối mềm ấn trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực xuống.

Tại Lễ hội dân gian.

Người chen chúc, vai chạm vai, như thể cả thành phố đều tụ về nơi này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!