Bạch Thính Nghê nằm ở nhà đến phát chán. Từ sau khi mang thai, cả người cô giống hệt một con chim bị nuôi trong lồng. Trên dưới Lương Viên đều chăm sóc cô hết mực, mẹ Ngô hận không thể buộc cô bên thắt lưng mình, ngay cả việc cô đi lại không đủ vững cũng phải lải nhải dặn dò nửa ngày.
Chuyện ăn uống thì càng khỏi phải nói.
Chuyên gia dinh dưỡng mỗi ngày cầm máy tính bảng báo cáo với cô tỷ lệ dinh dưỡng trong ngày, bao nhiêu gam protein, bao nhiêu gam carbohydrate, bao nhiêu vitamin, bao nhiêu nguyên tố vi lượng… lành mạnh đến mức hận không thể làm theo tiêu chuẩn phòng thí nghiệm.
Bạch Thính Nghê cảm thấy mình không phải đang dưỡng thai, mà giống như đang ngồi tù. Hôm nay ngủ trưa dậy, cô một mình đỡ bụng, chậm rãi đi dọc theo con đường lát sỏi, cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua cơ thể mang đến cảm giác khoáng đạt.
Cô xoa cái bụng tròn vo của mình, bực bội nói: "Nhóc con, đợi con ra rồi, mẹ phải ăn một đống đồ không lành mạnh, cái gì mà tỷ lệ dinh dưỡng, gặp quỷ đi!"
Nhóc con trong bụng đạp cô một cái, như đang đáp lời.
Bạch Thính Nghê cười cười nói: "Con cũng thấy mấy thứ đồ ăn lành mạnh kia ăn chán ngắt đúng không, điểm này con giống mẹ."
–
Buổi tối, Lương Kinh Phồn về muộn hơn bình thường một chút, trên người mang theo chút mùi rượu nhàn nhạt. Không nặng, giống như lúc xã giao chỉ nhấp vài chén, còn chưa kịp tan hết.
Bạch Thính Nghê đang dựa đầu giường đọc sách, thấy anh bước vào liền ngẩng đầu nhìn anh một cái: "Anh uống rượu à?"
"Ừ." Anh đi tới, đặt một nụ hôn lên trán cô, "Hôm nay thế nào? Em bé có ngoan không?"
Bạch Thính Nghê kéo tay anh lại, đặt lên bụng mình: "Hôm nay cứ đá em suốt."
"Nhóc con hư, không được giày vò mẹ." Anh áp mặt lên bụng cô, nói với nhóc con bên trong.
Bạch Thính Nghê mím môi cười, trong lòng mềm nhũn.
Sau khi ân cần một lúc, anh đứng dậy: "Anh đi tắm."
"Ừ."
Ba tháng cuối thai kỳ không thể làm chuyện đó nữa, hai người vẫn luôn ôm nhau ngủ, bình yên vô sự. Nhưng hôm nay Lương Kinh Phồn có chút khác. Anh tắm xong bước ra, tùy ý khoác một chiếc áo ngủ, để lộ phần lớn lồng ngực. Anh đứng bên giường nhìn cô, cũng không lên giường.
Bạch Thính Nghê bị anh nhìn đến có chút không được tự nhiên: "Sao vậy? Mau lên ngủ đi."
Anh không nói gì, chỉ cúi xuống, hôn lên môi cô. Đây không phải là một nụ hôn dịu dàng. Có lẽ vì uống chút rượu, anh quấn người rất dữ.
Khi hôn cô mang theo một cảm giác d*c v*ng rất đậm, cho đến khi hôn cô đến th* d*c.
Bạch Thính Nghê đẩy đầu anh: "Đừng hôn nữa."
Người đàn ông ngẩng đầu nhìn cô. Dưới ánh đèn, đôi mắt anh sâu thẳm như biển, cuộn trào thứ gì đó đã bị đè nén từ lâu.
"Nghê Nghê… anh nhớ em lắm, muốn em."
Bạch Thính Nghê bị ánh mắt ấy nhìn đến tim đập nhanh, mặt nóng lên: "Nhịn đi."
"Em giúp anh một chút." Anh nắm tay cô, dẫn cô lần mò.
"Người biết thì nghĩ anh uống chút rượu, người không biết còn tưởng anh uống xuân dược." Cô bực mình liếc anh một cái.
"Nghê Nghê… giúp anh đi." Anh mơ hồ đáp, môi răng lưu luyến trên người cô, rồi bàn tay không yên phận trượt xuống dưới.
Hai người cứ ở ranh giới như vậy dây dưa hơn nửa ngày, anh vẫn không có ý kết thúc.
Bạch Thính Nghê bị anh hôn hôn sờ sờ đến có chút đ*ng t*nh, đầu óc mơ màng, cả người như ngâm trong nước ấm, mềm nhũn không dùng nổi sức.
Cô rút tay về, oán trách: "Tay mỏi rồi, mặc kệ anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!