Chương 1: (Vô Đề)

Người đàn ông chống hai tay lên mép bàn rửa, cảm giác co thắt dữ dội ở dạ dày khiến lưng anh cong lại. Đầu cúi xuống, mỏm gai đốt sống cổ hiện rõ, sắc bén như muốn xuyên khỏi da thịt. Cô lau khô tay, liếc anh một cái. Ánh sáng không quá sáng, nhưng nỗi đau của anh lại hiện lên vô cùng rõ ràng.

"Anh gầy quá, phải tìm cách ăn uống cho tử tế."

Lời nói có phần đột ngột, người đàn ông hơi bất ngờ nhìn cô một cái.

"Tìm cách?" Anh bắt lấy điểm kỳ lạ trong câu nói ấy.

"Ừm."

Cơn nôn dữ dội vừa rồi khiến anh có chút kiệt sức, anh xoay người tựa vào bức tường màu xám sương, nơi cằm còn đọng những giọt nước chưa khô, trượt xuống cổ áo, mang theo vài phần chật vật, nhưng lại vô cớ gợi cảm.

"Nói tôi nghe thử."

"Tôi quen một người mắc chứng cuồng ăn, lúc nào cũng nhét đồ vào miệng không ngừng, thực ra đó là vấn đề cảm xúc, trong lòng trống rỗng, thì bao nhiêu thức ăn cũng không lấp đầy được."

Người đàn ông hơi nghiêng đầu, như đang suy nghĩ.

Cô tiếp lời: "Còn anh? Là vì nguyên nhân gì?"

"Có lẽ chỉ đơn giản là uống nhiều quá, hoặc bệnh dạ dày thì sao?"

"Nôn do nguyên nhân tâm lý và biểu hiện bệnh lý chắc chắn là không giống nhau."

Quan trọng hơn là, vừa rồi cô nhìn thấy, mỗi lần anh bị trưởng bối gắp thức ăn cho vào miệng, chỉ vài phút sau sẽ rời bàn ra ngoài nôn.

"Cô là bác sĩ sao?"

"Cũng mới đi làm chưa lâu." Cô ngượng ngùng mỉm cười.

"Khoa tâm lý?"

"Ừm, nhưng tôi không có ý mạo phạm anh."

Cô đưa qua một tấm danh thiếp, người đàn ông giơ tay nhận lấy, nhưng anh vừa rửa tay xong, cả bàn tay vẫn còn ướt sũng. Khoảnh khắc tay anh nâng lên, những giọt nước chưa khô bắn lên tấm danh thiếp trắng, loang thành một vệt ẩm. Sau khi kịp phản ứng, anh rút hai tờ khăn giấy bên cạnh, nhanh chóng lau khô tay, lúc này mới nhận lại, giọng mang theo ý xin lỗi: "Thất lễ rồi."

"Không sao."

Ánh mắt anh dừng trên tấm danh thiếp. "Vì sao cô chọn nghề này?"

"Chỉ là… có hứng thú thôi."

"Thật tốt, có thể làm việc mình thích."

"Còn anh?"

"Từng nghĩ tới việc làm một nhà thực vật học."

"Nhà thực vật học?"

Anh "ừm" một tiếng, "Cho dù thế giới hủy diệt, nhân loại diệt vong, thực vật vẫn luôn tồn tại, nên tôi vẫn cảm thấy, thực vật mới là chủ nhân thật sự của trái đất này."

Cô như có điều suy nghĩ, gật đầu.

"Sau đó thì sao? Anh thực hiện được chưa?"

Anh nghiêng đầu, ánh mắt hạ xuống, rơi vào chậu trầu bà nơi góc bồn rửa, cành lá xanh tốt từ mặt bàn vươn xuống dưới.

"Cuộc đời không thực hiện được lý tưởng mới là trạng thái thường thấy, không phải sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!