Chương 12: (Vô Đề)

Anh yêu cảm giác l@m tình với Diêu Trạm.

Thời điểm Khuất Ý Hành nhận được tin nhắn của Diêu Trạm, anh đang chuẩn bị gọi cho Đậu Úc Thông.

Hôm nay là chủ nhật, không đi làm cũng không nghe đối phương nói phải tăng ca, hơn nữa giữa hai người còn có thói quen cho dù ra ngoài cũng sẽ nói với nhau một tiếng. Nhưng sáng sớm hôm nay khi Khuất Ý Hành rời giường thì Đậu Úc Thông đã không ở đây, điều này chứng tỏ rất có thể đối phương chỉ tạm thời ra ngoài, nên chưa kịp nói với anh.

Đã một ngày rồi, một tin nhắn cũng không có.

Tuy nói một người đàn ông ngoài ba mươi không đến mức chỉ thế đã mất tích, thế nhưng Khuất Ý Hành luôn cho rằng bản thân là anh trai, dù người em trai này chỉ nhỏ hơn anh một tuổi thì thi thoảng anh vẫn sẽ lo lắng.

Huống chi, gần đây Đậu Úc Thông lại thất tình. Mặc dù hôm đó cậu chỉ uống say rồi oán trách vài câu, chửi tục vài câu, nhưng Khuất Ý Hành hiểu, tình cảm sáu năm một khi đã trở thành trò cười, bất kể là ai cũng sẽ không dễ chịu.

Anh sợ Đậu Úc Thông xảy ra chuyện gì.

Vừa cầm điện thoại, tin nhắn đã đến.

Diêu Trạm hỏi: Tôi sắp tan học rồi, buổi tối cùng nhau ăn một bữa chứ?

Nếu có thể nói một cách không e dè, thì Khuất Ý Hành đã chờ tin nhắn này cả một ngày. Tuy chẳng đến mức đứng ngồi không yên, nhưng quả thật thỉnh thoảng anh sẽ liếc nhìn điện thoại một cái, xác nhận xem đối phương có nhắn tin đến hay không.

Lâu lắm rồi anh không có cảm giác bức thiết khi chờ đợi một ai đó như này.

Khuất Ý Hành trả lời hắn: Được, chúng ta gặp nhau ở đâu?

Anh rất chắc chắn khát vọng và mong đợi của anh đối với Diêu Trạm đều không phải vì tình cảm, mà vì quan hệ thể xác.

Trong khoảng thời gian này, linh cảm sáng tác của anh đã cạn kiệt đến nỗi cả hạ bút cũng tốn sức. Trước kia khi gặp tình trạng này anh sẽ bấm lỗ tai hoặc xăm hình, về điểm này anh không hề lừa Diêu Trạm.

Nhưng dạo gần đây, anh đã tìm được cách phát tiết khác, đó là l@m tình với Diêu Trạm.

Thời điểm da thịt hai người dán vào nhau, anh thường xuyên cảm giác máu trong người đang chảy ngược, đồng thời, trong lúc bừng tỉnh sẽ xuất hiện linh cảm.

Loại cảm giác tuyệt vời này giống như trên cơ thể mình có một công tắc, chỉ Diêu Trạm mới có thể mở nó.

Anh yêu cảm giác l@m tình với Diêu Trạm.

Khuất Ý Hành trả lời tin nhắn của Diêu Trạm xong bèn gọi điện cho Đậu Úc Thông, nhưng gọi hai lần đối phương đều không nhận. Anh bắt đầu có chút bất an, luôn cảm thấy sắp gặp chuyện không may.

Diêu Trạm nói cho anh biết thời gian hắn tan học. Khuất Ý Hành nghĩ dù sao bây giờ cũng chẳng có chuyện gì làm, không thì ra ngoài sớm một chút, đi chờ Diêu Trạm tan học.

Anh cẩn thận thu dọn đồ đạc của mình, sau đó ra cửa.

Nơi Diêu Trạm học là một khuôn viên cũ của một trường đại học, hiện tại trường học đã dời đi, chỉ còn vài tòa nhà dạy học cho các loại cơ sở đào tạo khác thuê.

Sau khi Khuất Ý Hành xuống xe thì trực tiếp đi vào sân, không ai để ý đến anh. Anh men theo đường chạy điền kinh đã lâu không sửa để đi vào trong, tìm một gốc cây đại thụ tươi xanh, đứng dưới bóng cây.

Trong lúc hốt hoảng, anh cảm giác như thể đang trở về thời cấp 3. Khi đó anh sẽ không đứng bên ngoài chờ Diêu Trạm tan học thế này, mà có vài lần trong tiết thể dục ngoài trời, anh đứng dưới tán cây nhìn Diêu Trạm và các nam sinh khác chơi bóng rổ. Kết thúc một hiệp, Diêu Trạm cũng ngừng chơi, hai người vừa đối diện thì anh biết nên đi về hướng nào.

Đó là sự ăn ý chỉ thuộc về họ, và bí mật chỉ thuộc về riêng họ.

Nghĩ đến những chuyện này, Khuất Ý Hành bật cười, kỳ thực quãng thời gian ấy vẫn là một quãng đáng nhớ. Bởi vì có Diêu Trạm, thế nên không đến mức vô vị.

Sau khi Diêu Trạm nhận được tin nhắn của Khuất Ý Hành thì bắt đầu lơ đãng nghe giảng, thỉnh thoảng hắn lại nhìn ra cửa sổ, sớm đã nghĩ đông nghĩ tây.

Lúc rướn cằm nhìn ra ngoài, hắn cũng nhớ về thời cấp 3, khi đó thành tích của Khuất Ý Hành không tốt, Thiệu Uy đã kéo hắn đến dạy bù cho đối phương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!