Chương 10: (Vô Đề)

Thế nên mới nói, có một số người khi gặp được một ai đó, thật sự sẽ sản sinh phản ứng rất kỳ diệu.

Khuất Ý Hành đứng trước gương soi đi soi lại rất lâu mới ra ngoài, bình thường anh không phải người sẽ chú trọng hình tượng, nhưng tình huống hôm nay khá đặc biệt nên mới như vậy.

Anh hơi hối hận khi nhìn mái tóc của mình trong gương, nếu biết trước Diêu Trạm sẽ tới, anh hẳn đã đến tiệm cắt tóc cắt nó rồi.

Anh ra cửa, hiếm khi gọi taxi.

Mở hướng dẫn trong điện thoại ra, thấy mình đã cách nơi cần đến mỗi lúc một gần.

Có lẽ do độc thân đã lâu, những ngày trôi qua quá lẻ loi nên Khuất Ý Hành không quen gặp gỡ người khác bằng cách này. Thấy khoảng cách ngày càng ngắn, anh càng thêm khẩn trương. Mặc dầu trong xe mở máy lạnh, nhưng lòng bàn tay anh vẫn toát đầy mồ hôi.

Nếu nói lần trước đó là để bù đắp khoảng tiếc nuối của tuổi trẻ, vậy hiện tại rốt cuộc mình đang làm gì?

Từ nhà đến nhà hàng, tổng cộng mất 43 phút.

Khuất Ý Hành thanh toán tiền rồi xuống xe, nhìn biển số nhà hàng để xác nhận hai lần mới cảm thấy chân thật.

Anh nhắn tin cho Diêu Trạm: Tôi tới rồi, cậu ở đâu?

Diêu Trạm trả lời rất nhanh: Tôi vào trong rồi, bàn số 13.

Khuất Ý Hành đẩy cửa vào, lập tức có bồi bàn đến tiếp.

Bồi bàn: "Tiên sinh chào ngài, xin hỏi đi mấy người?"

Khuất Ý Hành giơ tay khều chóp mũi: "Tôi tìm người, bàn số 13."

"Tiên sinh, xin mời bên này."

Anh theo sau bồi bàn, giả vờ như không cố ý tìm đối phương, lại giả vờ như mỗi bước đi đều vô cùng bình tĩnh.

"Bên này!"

Có người giơ tay gọi.

Khuất Ý Hành nhìn sang, là Diêu Trạm ở bàn số 13, không còn mặc một thân màu đen nữa mà mặc áo thun sáng màu khiến hắn có vẻ cởi mở hơn nhiều.

Anh nói tiếng cảm ơn người bồi bàn, cởi bỏ nụ cười có phần lúng túng rồi bước tới chỗ Diêu Trạm. Anh kéo ghế ra, ngồi đối diện đối phương.

Diêu Trạm vẫn mang ý cười nhìn anh, hỏi: "Tôi đột nhiên đến đây, không quấy rầy cậu chứ?"

"Không." Khuất Ý Hành cầm ly nước uống một ngụm, nhịp tim đập nhanh đến mức anh hít sâu một hơi.

Tuy suốt mười lăm năm không hề liên lạc, nhưng Diêu Trạm nhìn ra được bản chất của Khuất Ý Hành vẫn là người không giỏi ngôn từ. Từ lúc đối phương bắt đầu bước vào đã không dám nhìn thẳng vào hắn, ngồi ở đây thì không ngừng uống nước, hệt như chú nai con xông nhầm vào rừng sâu, chỉ có thể dùng cách này để che giấu sự kích động của mình.

"Gọi món đi." Diêu Trạm chuyển menu đến trước mặt Khuất Ý Hành: "Không biết cậu thích ăn gì nên muốn đợi cậu gọi rồi mới chọn."

Lúc Khuất Ý Hành đưa tay cầm menu đã bất cẩn đụng trúng tay Diêu Trạm, theo lý thì chuyện này rất đỗi bình thường, nhưng trong nháy mắt anh bỗng như bị điện giật. Dòng điện ấy thoáng chốc lan từ đầu ngón tay của hai người đến trái tim, khiến cơ thể anh mềm nhũn cả ra.

Thế nên mới nói, có một số người khi gặp được một ai đó, thật sự sẽ sản sinh phản ứng rất kỳ diệu.

Nhưng phản ứng này có thể là từ hai phía và cũng có thể từ một phía, Khuất Ý Hành cảm giác được giữa bọn họ chính là phản ứng đơn phương.

Trước khi đến Khuất Ý Hành đã cố ý tra thử món ăn đặc trưng của nhà hàng này, lúc gọi món anh còn biểu hiện như một vị khách quen. Diêu Trạm dựa vào lưng ghế nhìn anh cười khanh khách, như thể đang thưởng thức một bộ phim kinh điển được chiếu lại từ rất nhiều năm về sau.

"Cậu xem thử có muốn gọi thêm gì nữa không." Khuất Ý Hành trả menu cho Diêu Trạm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!