Khi đó, Tết được nghỉ bảy ngày, Diệp Phi đã có kế hoạch, Bồ Nhạc Sinh rà soát khóa luận cho cô, bảo cô quay lại sửa bài, cho nên Diệp Phi cũng quay lại một chuyến.
Có lẽ Lê Tiện Nam có việc, anh đã tìm một tài xế đưa cô về hẻm Hòe Tam, đợi đến đúng lúc lại gọi cho cô, hỏi cô đến nơi chưa.
"Vừa đến đầu hẻm Hòe Tam… Làm sao anh biết?"
Trong xe rất yên tĩnh, tài xế không nói gì, Diệp Phi rũ mắt, có lẽ đêm qua anh ngủ không ngon giấc, giọng nói nhẹ nhàng vì mệt mỏi.
"Từ khách sạn Hòa Bình đến Tây Giao Đàn Cung chỉ mất bốn mươi phút, ngày Tết không có kẹt xe." Lê Tiện Nam trả lời lưu loát, sau đó im lặng mấy giây, lại hỏi, "Hôm nay có đến không?"
"Để em xem đã, vẫn còn nhiều thông tin cần tham khảo để viết khóa luận."
"Quay lại trường à?"
"Chắc là sẽ đến thư viện."
"Được rồi, muốn đi đâu thì bảo Kha Kỳ đưa đi."
Kha Kỳ là tài xế của anh.
"Dạ."
Kha Kỳ rất lịch sự, đưa Diệp Phi đến hẻm Hòe Tam, đầu hẻm hơi hẹp, Diệp Phi nói được rồi, cứ dừng xe ở đây, cô xuống xe đi bộ vào, không ngờ cổng sân bị khóa, hình như bà Triệu không có ở nhà.
"Về rồi à?" Một bà cụ đang ngồi ăn bên cạnh nhìn thấy Diệp Phi, đây không phải là lần đầu tiên Diệp Phi gặp bà cụ này, bà cụ là hàng xóm của cô, bà ấy nói, "Mấy ngày nay bà Triệu không có ở nhà."
"Dạ? Bà ấy đi đâu rồi ạ?" Diệp Phi vừa lấy chìa khóa từ trong túi vừa hỏi.
"Mùng một Tết năm nào bà Triệu cũng lên núi dâng hương, ở lại đó ít nhất nửa tháng."
Diệp Phi gật đầu, thật ra cô không biết gì về bà Triệu, chỉ biết bà ấy có con gái, nhưng không biết tại sao con bà ấy không ghé qua, bà ấy rất ít nói, nhưng rất khéo léo.
Diệp Phi về phòng, lấy mấy quyển sách ra, đối chiếu với những đoạn mà Bồ Nhạc Sinh đã đánh dấu, gần tám giờ mới xong, Lê Tiện Nam không gọi cho cô, Diệp Phi cũng không nghĩ nhiều, anh đã không gọi cho cô, cô cũng sẽ không quấy rầy anh, nghĩ như vậy, cô chuẩn bị đi mua thức ăn, nói với Kha Kỳ một tiếng.
Hẻm Hòe Tam đã được lắp đèn đường, tỏa ánh sáng ấm áp, Diệp Phi khóa cửa cẩn thận, vừa đi một đoạn ngắn, đã thấy một chiếc Bentley chạy vào —— hẻm Hòe Tam rất hẹp, cực kỳ khó quay đầu.
Cô vô thức nhìn lại, thấy chiếc xe đỗ trước cổng nhà cô, Diệp Phi không dám suy đoán nhiều, dù sao cô cũng là khách thuê, ban đêm bước đi trong hẻm nhỏ thế này, đầu óc rất dễ nghĩ ngợi lung tung, cô hơi sợ, bước nhanh về phía đầu hẻm.
Chiếc Rolls
-Royce đen đỗ ở đó, cô bước đến, Kha Kỳ hạ kính xe, Diệp Phi chưa kịp lên tiếng, Kha Kỳ đã nói: "Cô Diệp, Lê tiên sinh gọi cho tôi, bảo đến đón cô, có tiện cho cô không?"
Kha Kỳ lái xe rất tập trung, Diệp Phi cũng không nói gì với anh ta, trước khi đến khách sạn Hòa Bình, xe dừng trước tiệm thuốc hai mươi bốn giờ.
"Lê tiên sinh uống một chút rượu, bình thường anh ấy ngủ không ngon, chắc là hôm nay sẽ đau đầu, tôi vào mua một chút ibuprofen." Kha Kỳ lịch sự giải thích.
"Được rồi."
Diệp Phi ngồi trong xe, ngoan ngoãn chờ đợi, Kha Kỳ quay lại rất nhanh, nói lát nữa phải làm phiền cô mang thuốc vào, Diệp Phi gật đầu, nói không thành vấn đề.
"Anh ấy luôn như vậy sao?" Diệp Phi do dự một lát, thật ra cũng không biết "như vậy" có nghĩa là gì.
"Phải." Kha Kỳ cười nói, "Lê tiên sinh là một người rất tốt… Nhưng bên cạnh anh ấy có Triệu tiên sinh, cô Diệp nên tránh xa anh ta, anh ta, ừm… không biết chừng mực."
Diệp Phi gật đầu, đến nơi, Kha Kỳ đưa ibuprofen cho cô, nhờ cô mang lên.
Diệp Phi vào thang máy, nhân viên khách sạn đưa cô lên lầu, cô nhập mật khẩu, căn phòng tràn ngập mùi rượu nhàn nhạt, liếc mắt một cái đã nhìn thấy người ngồi trên sofa.
Trong phút giây đó, Diệp Phi đã đoán được —— hôm nay cô ngủ, có lẽ anh không ngủ, bây giờ cảm thấy hơi buồn ngủ, nhưng vẫn giữ vững tinh thần, trên bàn trà cẩm thạch tối màu có một chiếc ly thấp và một chai rượu ngoại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!