Thật ra ngày đó cũng khá khổ sở, giữa hai người họ không xảy ra chuyện gì, không có nút bịt tai, Diệp Phi không ngủ được, có lẽ Lê Tiện Nam cũng ngủ không ngon, phải ra ngoài đến hai lần.
Diệp Phi co người trong chăn, đầu óc rối bời vì buồn ngủ, nhưng nếu cô nhắm mắt, ngủ mới mấy phút đã tỉnh giấc.
Lê Tiện Nam tắt đèn trong phòng cô, chỉ chừa lại đèn ngủ, tỏa ra ánh sáng ấm áp nhàn nhạt.
Diệp Phi lăn tới lăn lui trong chăn, không ngủ được chút nào, màn đêm càng yên tĩnh, thính giác của cô càng nhạy cảm, tiếng động rất nhỏ cũng khiến cô cảm thấy ồn ào, bất an.
Do dự một hồi lâu, Diệp Phi quyết định đi ra bật đèn, cô nhấc chăn, xuống giường, đi đến chỗ công tắc, cửa phòng bị mở ra.
Lê Tiện Nam đứng bên cửa.
"Không ngủ được à?" Trên người anh có mùi khói nhàn nhạt, thanh âm giống như màn đêm êm dịu.
"Không có nút bịt tai, không ngủ được."
"Ba giờ sáng rồi, tôi đi đâu mới tìm được nút bịt tai cho em đây?" Lê Tiện Nam cười khẽ, tựa vào tường, hỏi cô, "Muốn ra ngoài một chút không?"
"Ra ngoài vào lúc ba giờ sáng sao?" Diệp Phi hỏi, "Xem cái gì?"
"Đi không?"
"Đi."
Nghe thấy một câu khẳng định như vậy, đôi mắt của Lê Tiện Nam khẽ cong cong, anh bước đến sofa, lấy áo khoác của Diệp Phi đến cho cô.
Diệp Phi ngoan ngoãn mặc áo khoác, hỏi anh có xa không.
Lê Tiện Nam nói có lẽ hơi xa.
Diệp Phi nói được rồi, sau đó đi lấy quần áo, vào phòng tắm thay đồ, lúc cô bước ra, Lê Tiện Nam vẫn đang đợi cô.
Căn phòng sát vách đã im lặng, có lẽ nhóm Triệu Tây Chính rốt cuộc cũng nghỉ ngơi, Lê Tiện Nam nói họ say quá, ngủ mất rồi.
Hành lang khách sạn yên tĩnh, cô đi theo Lê Tiện Nam.
Ngày đó, Lê Tiện Nam lái xe chở cô.
Ngày đó có rất nhiều chi tiết, khi họ xuống đến sảnh khách sạn, Lê Tiện Nam dừng lại một lát, Diệp Phi đứng bên cạnh đợi anh, tưởng anh định nói gì đó, nhưng mấy phút sau, quản lý cầm ra một chiếc chăn mỏng, Diệp Phi ngồi bên ghế phụ, Lê Tiện Nam bảo cô nghỉ ngơi một lát.
Cô không buồn ngủ, cũng không nhiều lời, khung cảnh hai bên chìm trong đêm tối.
Thiết bị sưởi ấm rất tiện nghi, sau một thời gian dài thiếu ngủ, đầu óc hơi mông lung mờ mịt, gần giống như say rượu, nhưng ở bên anh, cảm giác mông lung này lại khiến cô vô cùng thư thái.
Nếu như nói hạnh phúc sinh ra dopamine, vậy thì niềm hạnh phúc do endorphin mang đến được hình thành bởi một giây phút thả lỏng sau nỗi thống khổ kéo dài, vừa giảm đau vừa gây nghiện.
Cô không hỏi đi đâu, chuyến đi kéo dài hai tiếng đồng hồ, đến một điểm tham quan hồ nhân tạo.
Diệp Phi cảm thấy hơi điên cuồng.
Năm giờ sáng, ngắm mặt trời mọc cùng anh bên bờ hồ nhân tạo.
Mặt trời chưa lên, bầu trời tối tăm, mặt nước yên bình gợn sóng.
Lê Tiện Nam ngồi trên ghế dài bên bờ hồ cùng cô.
Gió lạnh mùa đông bao bọc mọi âm thanh, nhưng lại khiến trái tim người ta gợn sóng.
Diệp Phi dừng lại mấy giây mới nhận ra anh đang nói chuyện với mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!