Cũng sau lần đó, dường như mối quan hệ giữa hai người họ có tiến triển, ít ra Triệu Tây Chính đã bắt đầu mời cô ấy ăn cơm thường xuyên, thỉnh thoảng còn đưa cô ấy ra ngoài chơi —— cũng không phải là nơi mà sinh viên ngoan hiền sẽ đến, bàn bài, sòng bạc Macau, tiệc ở Tam Á.
Thật ra cô ấy không muốn đi, nhưng vừa bước vào kỳ nghỉ đông, cô ấy cũng không muốn ở lì trong khách sạn, cho nên lúc anh ta nhắn tin hỏi cô ấy, cô ấy do dự, nói được rồi, vậy tôi đến Macau một chuyến.
Khi đó, trên Internet có một chủ đề bàn luận, nói tra nam thì có gì tốt, tra nam biết nói lời ngon ngọt dỗ dành người ta, nhưng ngoài làm tra nam thì cũng không còn gì cả.
Nói đến tra nam, Triệu Tây Chính còn vượt mức "tra nam" mà mọi người bàn luận trên Internet, có dáng vẻ tra nam, tính tình không đứng đắn, nói chuyện với anh ta rất thoải mái, không bao giờ sợ không có đề tài nói chuyện.
Cô ấy gọi là —— "Tra nam tự có sức hút của tra nam".
Cho nên nhất định phải đổi tên trên điện thoại thành: Tra nam.
Năm 2014, WeChat chưa phổ biến, chủ yếu vẫn liên lạc qua điện thoại và tin nhắn.
Đêm đó, Triệu Tây Chính mời cô ấy ăn khuya, Tiết Như Ý nghĩ: Có khi nào người này là tra nam thật không.
Nhưng ở bên nhau mấy ngày, khả năng này cực kỳ thấp.
Triệu Tây Chính thích ăn chơi, ngày nào cũng tụ tập uống rượu, nhưng nhìn lại thật kỹ, lần nào cũng chỉ có vài gương mặt thân quen xuất hiện, tên Tề Minh Viễn và Diêm Trạc, còn có mấy người phụ nữ, nhưng chủ yếu là do hai người kia gọi đến.
Dường như Triệu Tây Chính cũng chỉ dừng lại ở hai chữ "ăn chơi", giống như giết thời gian.
Mười hai giờ rưỡi đêm, trong căn phòng riêng của một nhà hàng tư nhân ẩn mình trong hẻm nhỏ.
Phòng riêng được bày trí nghiêm chỉnh như phòng tiếp khách, thảm trải sàn đỏ thắm, ghế bằng gỗ lim, gối dựa thêu chỉ vàng, mấy người đàn ông nhàn nhã đánh bài.
Bên cạnh còn có mấy cô gái, Yến Kinh lạnh như vậy, họ vẫn mặc váy bó chỉ phủ qua mông, phối cùng giày da cao cổ, họ cũng ngồi trên sofa trò chuyện, Tiết Như Ý nghe lời họ nói cũng bật cười một chút, giống như bắt chước giọng điệu phô trương của con gái Los Angeles, hơi dài giọng, chủ đề trò chuyện là dưỡng da.
Trong cả căn phòng, chỉ có Tiết Như Ý là nghiêm túc cúi đầu ăn cơm, phục vụ bưng lên từng món, trong chén nhỏ có trứng rutin hấp cùng nước súp gà, rắc lên một lớp nấm cục đen.
Mỗi lần phục vụ bưng món ăn lên là lại giới thiệu —— cô ấy là người duy nhất lắng nghe.
Triệu Tây Chính không muốn ăn lắm, mỗi lần chỉ ăn vài miếng, trong lúc người ta xào bài, anh ta ngẩng đầu gọi cô ấy, chỉ là thuận miệng gọi, cô ấy không chơi, cũng không làm ầm ĩ, đến đây cũng thật sự nghiêm túc ăn cơm.
Không biết tại sao anh ta lại gọi cô ấy, có lẽ là sau khi cuộc vui kết thúc, họ cùng nhau về khách sạn vào lúc nửa đêm, ở cùng một tầng, chỉ là anh ta ở phòng suite, cô ấy ở phòng có cảnh đẹp, xung quanh yên tĩnh đến mức nghe thấy tiếng kim rơi, cô ấy chúc anh ta ngủ ngon.
—— Dù sao anh ta cũng cảm thấy đoạn đường trở về không cô đơn đến vậy.
Tề Minh Viễn thấy ánh nhìn của Triệu Tây Chính, đang liếc mắt ra hiệu với cô gái bên cạnh.
Tiết Như Ý đang nghiêm túc ăn trứng hấp súp gà trong chén nhỏ, mùi nước hoa hương lài bay đến, ngẩng đầu một cái, một cô gái đang mỉm cười với cô ấy, hỏi cô ấy có biết đánh bài không.
Tiết Như Ý lắc đầu: "Có lẽ chỉ biết chơi kéo tàu (*)."
(*) Một kiểu đánh bài của người Trung Quốc.
"Hay là tôi dạy cô?"
Lúc trong phòng không có ai nói chuyện, cô ấy nhỏ giọng cũng có người nghe thấy.
Triệu Tây Chính dựa lưng vào ghế, gác tay lên lưng ghế, nhìn cô ấy.
Tiết Như Ý rất thẳng thắn, nói đánh bài không vui, thức ăn còn chưa lên tới, cô ấy nhìn thực đơn, có một món bánh ngọt mà cô ấy muốn nếm thử.
Cũng không có ý định đi qua.
Tề Minh Viễn chia bài, Triệu Tây Chính tiện tay rút một lá, đưa cho người khác, sau đó đứng dậy bước sang bên kia.
"Có thực đơn à?" Tối nay Triệu Tây Chính cũng chưa ăn gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!