Sau khi bạn nhỏ Lê Ngộ Đông chào đời, Diệp Phi cảm thấy cuộc sống cũng không có gì khác biệt.
Thời gian đầu ở bệnh viện, bữa ăn rất phong phú, dinh dưỡng, lúc đó Diệp Phi cảm thấy thời gian dừng lại vào bất cứ ngày nào cũng được.
Tầm nhìn của bệnh viện rất tốt, Lê Tiện Nam định chuyển Diệp Phi sang phòng khác có tầm nhìn rộng hơn, vậy là anh chọn tầng hai, trước cửa sổ sát đất có cây ngô đồng xanh tốt, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá, rải xuống nền gạch trắng.
Lê Tiện Nam muốn cô tịnh dưỡng thật tốt ở đây, còn chọn mấy đĩa phim từ nhà cho cô, mang thêm mấy quyển sách, không cho cô xem điện thoại suốt một khoảng thời gian.
Diệp Phi cũng rất vui vẻ, thoải mái.
Chủ yếu là vì bạn nhỏ Lê Ngộ Đông rất ngoan ngoãn, rất ít khóc, trong ngày có khóc thì cũng là vì đói hoặc muốn đi vệ sinh.
Lúc bảo mẫu ra tay, Diệp Phi phát hiện mình mới là người cản trở.
Lần đầu tiên bạn nhỏ Lê Ngộ Đông khóc, Diệp Phi hoảng loạn, còn định bấm chuông gọi y tá.
Trí nhớ của Lê Tiện Nam rất tốt, anh liếc mắt nhìn thời gian, nói mấy tiếng trước vừa uống sữa, hẳn là bây giờ muốn đi vệ sinh.
Sau đó Diệp Phi đứng bên cạnh, nhìn Lê Tiện Nam mở túi tã giấy, thành thạo thay tã cho em bé.
Lê Ngộ Đông ngừng khóc, vươn tay nhỏ ra lắc lắc, trái tim Diệp Phi mềm mại, đưa tay về phía thằng bé, ngón tay em bé mềm mại, trắng trẻo, nắm chặt ngón tay của Diệp Phi.
Người ta luôn nói em bé mới sinh không nhìn ra nét gì, nhưng Lê Ngộ Đông sinh ra đã có mắt to tròn hai mí, di truyền từ Lê Tiện Nam, y tá đến phòng kiểm tra cũng không thể không ngắm nhìn.
Lúc đó, Diệp Phi luôn thích khung cảnh trước giờ ngủ.
Diệp Phi thiếu rất nhiều kỹ năng, bao gồm cả dỗ dành trẻ con, thỉnh thoảng Lê Ngộ Đông hơi thất thường, sẽ đột ngột khóc lớn, Diệp Phi ôm thằng bé dỗ dành mấy phút, thằng bé cũng không ngừng khóc, Lê Tiện Nam vừa bắt đầu, thằng bé đã từ từ trấn tĩnh lại, cho nên việc này phải giao vào tay anh.
Buổi tối, đèn treo tường trong phòng bệnh bật sáng, Lê Tiện Nam tựa vào giường, ôm Lê Ngộ Đông trong tay, Lê Ngộ Đông muốn uống sữa trước khi ngủ, Lê Tiện Nam ôm thằng bé bằng một tay, tay trái cầm bình sữa, bạn nhỏ Lê Ngộ Đông mở mắt, lặng lẽ quơ tay.
Diệp Phi không có tâm trí đọc sách, chỉ tựa vào lòng Lê Tiện Nam nhìn anh.
Trước đây từng cảm thấy Lê Tiện Nam rất xa rời nhân gian, nhưng vì cô, anh bằng lòng yêu thương vạn vật trên thế giới.
Diệp Phi thích ngắm nhìn anh như vậy, đôi mắt mềm mại, ấm áp, dịu dàng.
"Em xem thằng bé cười lên, trông có giống em không?" Lê Tiện Nam đặt bình sữa lên bàn đầu giường, bế Lê Ngộ Đông lên cho cô xem.
Diệp Phi nhìn đôi mắt đó, bĩu môi: "Rõ ràng là Lê Ngộ Đông giống anh hơn, em vẫn nhớ bức ảnh chụp anh hồi nhỏ, giống y như đúc."
Diệp Phi rất khó tưởng tượng được con trai lớn lên sẽ trông như thế nào, nhưng cô luôn nghĩ, nhất định là bản sao của Lê Tiện Nam: "Không được, em phải thương thằng bé thật nhiều, không thể để nó giống anh được."
"Sao lại không thể giống anh?" Lê Tiện Nam cười khẽ, "Có vấn đề gì à?"
"Anh quá lạnh lùng, không được lòng con gái."
"Vậy anh cũng không cần người khác thích." Lê Tiện Nam đứng dậy, đặt Lê Ngộ Đông vào nôi, chậm rãi nói, "Một mình em thích là được rồi."
Lịch ngủ của Lê Ngộ Đông rất tốt, tám giờ tối đã ngủ.
Lê Tiện Nam đưa Diệp Phi đi dạo vào buổi tối, trong bệnh viện có người chăm sóc chuyên nghiệp, nhưng Lê Tiện Nam cũng chỉ ra ngoài với Diệp Phi một chút.
Bệnh viện nằm gần khu tô giới (*), cũng gần biệt thự của Jenny, Diệp Phi nhớ đến album ảnh của Lê Tiện Nam ở nhà Jenny —— lúc Jenny qua đời, hậu sự cũng được xử lý rất vội vàng, cháu trai người Pháp của Jenny cũng đến đó, hai người họ ở lại lâu cũng không hay.
(*) Theo luật quốc tế, tô giới là một phần đất nằm trong một quốc gia có chủ quyền nhưng bị một thực thể khác quản lý. Thường là một cường quốc thực dân hay một thế lực nào đó được cường quốc thực dân hậu thuẫn.
Diệp Phi và Lê Tiện Nam đi trên lối đi cạnh công viên rừng của bệnh viện, Diệp Phi hỏi anh có mang album ảnh kia về nhà chưa.
"Chưa, vậy tiện đường đi qua xem một chút, mang về cho em xem từ từ." Lê Tiện Nam nắm tay cô, nói, "Cũng không phải xem một chút, từ khi Jenny qua đời, anh cũng chưa đến đó, anh muốn xem có cần thuê nhân viên dọn dẹp theo giờ không. Dù sao cũng là nhà cũ, vẫn còn một chút ký ức."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!