Chương 73: (Vô Đề)

Dường như Tết năm nay có ý nghĩa đặc biệt với hai người họ.

Năm nay Yến Kinh vẫn cấm pháo hoa, vì Diệp Phi đang mang thai, anh không đưa cô ra ngoài, hai người ở Tây Giao Đàn Cung, Lê Tiện Nam cũng rất vui vẻ, ung dung, anh nói thế này an toàn hơn, không ra đường chạy lung tung.

Diệp Phi hơi lười, cũng vì ở nhà quá mức thoải mái, Tết rơi vào tháng hai, Diệp Phi cũng mang thai được năm tháng.

Có lẽ là vì Lê Tiện Nam tự tay chăm sóc cô, chuyện gì anh cũng lo liệu, Diệp Phi không gặp bất tiện gì trong suốt thai kỳ, ngoại trừ chuyện khẩu vị không tốt lắm, ăn cái gì cũng cắn hai miếng là cùng.

Lê Tiện Nam nuông chiều cô vô bờ, ban đầu anh mời đầu bếp từ mấy nhà hàng tư nhân nổi tiếng đến dạy, Diệp Phi thích ăn món gì, anh sẽ đích thân học nấu món đó.

Khi đó Triệu Tây Chính cũng đến, sắp đến Tết, anh ta muốn chúc Tết Lê Tiện Nam trước, lúc đó Triệu Tây Chính không tin Lê Tiện Nam thật sự vào bếp.

Kết quả là đến đúng giờ ăn tối, ngày đó Diệp Phi cũng ở trong bếp, Lê Tiện Nam không cho cô làm nhiều, nhưng cô muốn giết thời gian, ngồi đó tách vỏ hạt dẻ cười, nói khi nào xem phim sẽ ăn.

Lê Tiện Nam cười nói, sao phải tách vỏ ở đây, ra phòng khách không được à?

Diệp Phi không vui, nhất quyết bám theo anh.

Triệu Tây Chính đến đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng này.

Lê Tiện Nam mặc đồ ngủ đứng trong bếp, Diệp Phi ngồi cạnh anh, tóc dài buộc lỏng, không biết cô nói gì với anh, nhưng đang cười, Lê Tiện Nam vừa rửa trái cây vừa nói chuyện với cô.

Giống hệt một đôi vợ chồng bình thường.

Triệu Tây Chính đã quen biết Lê Tiện Nam gần hai mươi năm, thường nhìn thấy dáng vẻ thong thả, ung dung của anh, khi đó anh ta luôn cảm thấy trời sinh Lê Tiện Nam lãnh đạm, giống như núi Thái Sơn có sập ngay trước mắt, anh cũng không có cảm xúc gì, lúc đó có người còn vụng trộm nói Lê Tiện Nam tàn nhẫn.

Triệu Tây Chính cũng thấy Lê Tiện Nam không để ý đến ai, không thể tưởng tượng Lê Tiện Nam bước vào nhân gian đầy khói lửa.

Là những thời khắc thế này.

Ngàn vạn điều ẩn giấu trong lòng, trái tim cũng chỉ có Diệp Phi.

Triệu Tây Chính mang đồ đạc vào, Lê Tiện Nam quay đầu nhìn.

"Anh Nam, chị dâu, chúc mừng năm mới, tôi sắp phải quay về Thừa Đức, cho nên tôi đến lì xì trước cho chị dâu và con trai nuôi chưa chào đời của tôi."

Triệu Tây Chính cười, đưa bao lì xì vào tay Diệp Phi, giả vờ dâng bằng hai tay.

"Có khi là con gái." Lê Tiện Nam nhận thay Diệp Phi, đưa cho cô.

"Được rồi, anh Nam, đừng khoe khoang trước mặt tôi." Triệu Tây Chính mặt dày hỏi, "Lần đầu thấy ngài vào bếp, tôi ăn cùng được không?"

"Vậy phải hỏi chị dâu của cậu."

"…Chị dâu?"

Triệu Tây Chính lại nhìn về phía Diệp Phi.

Diệp Phi cười, nói được, ngồi đây ăn đi, lấy thêm một bộ chén đũa.

Đây là lần đầu tiên Triệu Tây Chính thử tài năng nấu nướng của Lê Tiện Nam.

Chỉ vì Diệp Phi đang mang thai, khẩu vị đều thiên về thanh đạm, bổ dưỡng, rõ ràng là đã học nấu theo khẩu vị này.

Triệu Tây Chính chép miệng, giơ ngón tay cái về phía Diệp Phi, lúc Lê Tiện Nam đi đến chỗ khác, anh ta nói với Diệp Phi: "Chị dâu, chị là nhất đấy, trước đây anh Nam rất khó chiều, cả đời chưa từng vào bếp, bây giờ lại vì yêu mà vào bếp."

Diệp Phi nở nụ cười nhàn nhạt, Lê Tiện Nam đã cai thuốc lá, kiêng rượu, thậm chí trong nhà cũng không còn một chút nước đá nào, sinh tố dâu mà Triệu Tây Chính đang rót vào ly cũng là do Lê Tiện Nam làm cho Diệp Phi.

Sau đó Triệu Tây Chính lại ngưỡng mộ không thôi, có lẽ là tức cảnh sinh tình, anh ta thở dài, nói, có người yêu mình thật tốt làm sao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!