Chương 7: (Vô Đề)

Lê Tiện Nam bị câu hỏi "Còn anh" làm phân tâm, anh nhỏ giọng thì thầm: "Đi ngủ đi."

"Được rồi."

Diệp Phi đồng ý, không ai trong phòng để ý đến cô, cô đứng dậy cầm lấy áo khoác, có một nhân viên phục vụ luôn đứng bên cửa, rất giỏi quan sát sắc mặt của người khác, đã đưa Diệp Phi đến phòng của Lê Tiện Nam.

Đây là nơi ở thứ hai của anh ngoài Tây Giao Đàn Cung.

Căn phòng rất lớn, tông màu chủ đạo là xám, trên bàn cẩm thạch có một chiếc giá đỡ ly màu vàng óng, mấy chiếc ly được xếp ngay ngắn trên đó, cô cầm một cái, thấy một chữ N được chạm khắc dưới đáy ly.

Diệp Phi hơi khát nước, cầm một chiếc ly, càng chắc chắn anh sống ở nơi này.

Mở tủ lạnh, thấy một chai nước trong ngăn đá, ngoại trừ mấy viên đá, trong khay cũng trống rỗng.

Cả căn phòng không hề có nước ấm.

Diệp Phi sắp xếp một chút, tắm rửa, tìm phòng ngủ, nơi này quá trống trải, trống trải đến mức có thể nghe tiếng kim rơi.

Cô vùi mình trong chăn mềm, không ngủ được, bầu trời đêm bên ngoài phản chiếu trên mặt kính sạch sẽ.

Pháo hoa chưa kết thúc, vẫn đang nở rộ rực rỡ trên đỉnh của mấy tòa nhà.

Diệp Phi đợi một hồi, cuối cùng không chịu được nữa, ngủ một lát —— thật ra cô ngủ tổng cộng chưa đến nửa tiếng.

Chất lượng giấc ngủ của cô luôn rất kém, từ cấp ba đã phải phụ thuộc vào nút bịt tai, bây giờ không thể ngủ thiếu nó được, cũng không biết tại sao, chỉ cảm thấy đeo nút bịt tai sẽ giúp cô không bị thức giấc.

Lần này không có kế hoạch ngủ ở nơi khác, không mang theo nút bịt tai, trong phòng không tắt đèn, Diệp Phi nhìn điện thoại, đã hai giờ sáng.

Lê Tiện Nam ngồi trên sofa bên giường, dáng vẻ nhàn nhã, chân dài khẽ cong, áo khoác đắp trên người.

Đến tận lúc này, cô mới nhìn rõ anh mặc gì bên trong, một chiếc áo len xám tro và quần tây, gương mặt mệt mỏi, nhưng cấu trúc xương rất đẹp, đường nét anh tuấn, đang mân mê bật lửa trên tay, chậm rãi xoay xoay giữa đầu ngón tay.

Tựa như thần giao cách cảm, anh mở mắt ra, vì mệt mỏi, mắt hai mí càng thâm sâu hơn.

Hai ánh mắt gặp nhau, Lê Tiện Nam nhìn cô, cô nín thở ngồi trên giường.

Lê Tiện Nam chỉ ngồi đó, lặng lẽ nhìn cô, Diệp Phi ngồi trên giường, vẫn ôm chăn.

"Diệp Phi." Anh chỉ uống một chút rượu, giọng nói hơi khàn, dịu dàng thì thầm tên cô, lưu luyến trên đầu môi, khe khẽ, rất nhẹ nhàng, nhiễm một chút dục vọng.

Diệp Phi ngồi trên giường —— rất tỉnh táo.

Không có nút bịt tai, cô không ngủ ngon, cảnh tượng tối tăm liên tục lướt qua tâm trí cô, càng làm cô hoảng loạn, bất an.

Nhưng cảm giác này thật kỳ lạ, khi nhìn thấy, nhịp tim cũng ổn định hơn một chút.

"Cốc cốc cốc ——"

Cũng vào đúng lúc này, có người nhẹ nhàng gõ cửa phòng ngủ.

"Vào đi." Lê Tiện Nam không nhúc nhích.

Diệp Phi cũng nhìn về phía cửa.

Nhân viên phục vụ cầm một chiếc hộp trong tay, bước vào.

Lê Tiện Nam đưa tay ra, phục vụ đặt vào tay anh, cúi đầu, lại đi ra.

Diệp Phi ngây ngốc ngồi đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!