Chương 50: (Vô Đề)

Sau Tết, thời gian trôi qua rất nhanh.

Diệp Phi thi IELTS, mấy ngày sau lại tra kết quả, vượt trên yêu cầu của đại học Trung văn Cảng Thành, cô nhận được thư mời nhập học vô điều kiện, sau đó lại làm một loạt thủ tục.

Lê Tiện Nam cũng biết, nhưng luôn bảo Kha Kỳ đưa cô đi.

Diệp Phi nghĩ Lê Tiện Nam không thích đưa cô đến những nơi này, cũng không đề cập với anh.

Sáu tháng cuối năm, Diệp Phi ít khi đến 21 Carat, ứng dụng phát triển chóng mặt, Triệu Tây Mi biết Diệp Phi phải đi học xa, cô ấy định đăng tuyển nhân sự sớm, thu hút vài người mới.

Tiết Như Ý thường xuyên ghé thăm Diệp Đồng, còn mang Lego và bộ xếp hình đến cho Diệp Đồng để giết thời gian, mối quan hệ của cô ấy và Triệu Tây Chính rất mập mờ.

Cũng không phải Diệp Phi chưa từng nói, có lần cô nhìn thấy Tiết Như Ý buồn bực cả ngày trời, không nói tiếng nào, ngồi trong phòng của Diệp Đồng ghép hình, Diệp Phi biết thời gian đó, Triệu Tây Chính cũng không yên ổn, người ta nói nhà họ Triệu đã cho anh ta tiếp xúc với vị hôn thê mà người lớn sắp đặt.

Hình như Triệu Tây Chính vẫn xem Tiết Như Ý là "bạn tốt", thỉnh thoảng lại đến Công viên Khoa học Kỹ thuật, ăn một bữa cơm với cô ấy, Tiết Như Ý sẽ vui vẻ một lát.

Không khuyên nhủ được Tiết Như Ý, Diệp Phi là bạn, thấy cũng không nỡ.

Cuối xuân đầu hè năm 2015, cây hải đường trong sân nở hoa sớm, Triệu Tây Chính đến tìm Lê Tiện Nam, nghe nói gần đây, ba của Triệu Tây Chính vừa giao cho anh ta một dự án đầu tư.

Triệu Tây Chính chỉ là một cái bình hoa di động, đầu tư mấy dự án vui vui còn được, nhưng đầu tư nghiêm túc thì dốt đặc cán mai, chưa kể một thời gian trước, Triệu Tây Chính hăng máu, đầu tư vào một công ty giải trí —— nói là công ty giải trí, thật ra chỉ tuyển một nhóm hoạt náo viên, kết quả là chính sách năm đó bị thắt chặt, anh ta mất cả chì lẫn chài, còn bị nhà họ Triệu cảnh cáo.

Lần này anh ta ra ngoài tìm Lê Tiện Nam.

Hôm đó trời trong gió nhẹ, Diệp Phi cũng không bận, hình như hai người họ đều biết ngày chia ly đến gần, nhưng không ai nói ra.

Lê Tiện Nam cũng hoãn mấy cuộc họp, ở nhà với cô mãi cũng không thấy chán.

Ngày đó, Diệp Phi ngồi dưới gốc cây hải đường cho cá ăn, nhân lúc rảnh rỗi, cô muốn đếm xem có bao nhiêu con cá, Lê Tiện Nam không nhớ, chỉ có thể ngồi cạnh cô đếm cá.

Diệp Phi cầm chén kem dâu —— để thuận tiện, Diệp Phi mua một hộp lớn, ở nhà tự phục vụ kem Haagen

-Dazs, mỗi lần ăn sẽ múc một chén nhỏ, ăn sảng khoái.

Diệp Phi thường ăn không hết, cuối cùng lại đưa cho Lê Tiện Nam.

Triệu Tây Chính đến đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng này.

Tây Giao Đàn Cung thật sự trống trải, chỉ có mấy hộ gia đình, sân nhà Lê Tiện Nam nằm ở nơi sâu nhất của Tây Giao Đàn Cung, rời xa tiếng ồn ào, năm đó Lê Tiện Nam chuyển đến đây, nhóm Triệu Tây Chính còn hỏi: "Anh sống một mình ở đây không thấy sợ à, hay là nhét thêm hai người nữa cho anh?"

Lê Tiện Nam mặc kệ anh ta, nói, đừng vấy bẩn nhà tôi.

Khi đó, Triệu Tây Chính nghĩ, có phải Lê Tiện Nam ưa sạch sẽ hoặc có xu hướng là người vô tính? Nhưng thật sự nghĩ lại, ngay cả tình cảm thuần khiết, Lê Tiện Nam cũng không có.

Anh quá lạnh lẽo, thật ra Triệu Tây Chính cũng rất kiêng dè Lê Tiện Nam, luôn cảm thấy anh không hề bỉnh tĩnh và kiềm chế như vẻ bề ngoài, nhưng nhiều năm như vậy, anh ta cũng chưa từng nhìn thấy Lê Tiện Nam đi chệch hướng.

Anh là nhang đàn hương trong ngôi chùa cổ kính, được người người tán dương, bạn hỏi anh đợi cái gì, anh im lặng không nói, không đợi gió, không đợi mưa, chỉ đợi một người đến.

Anh là núi tuyết lạnh lẽo gian nan, không người nào có thể vượt qua, lại có một người mở ra lối đi riêng, làm một khu vườn trên đỉnh núi tuyết, bình thường cũng không sao, ban đầu, hoa mao lương cũng không đẹp đến vậy, cắt đi nửa gốc rễ tiều tụy, làn sương ngọt ngào khiến cô nở rộ.

Mùa hè, hải đường nở hoa quá tươi tốt, gió thổi qua, mấy cánh hoa rơi xuống mặt hồ trong trẻo.

Vườn hoa tràn ngập hương thơm, sắc xuân ấm áp, tình yêu là một cơn gió lớn, trong cơn gió chỉ có hai người họ.

Lần đầu tiên, Triệu Tây Chính cảm thấy ghen tị từ tận đáy lòng, anh ta giống như người qua đường không hợp cảnh.

Triệu Tây Chính chào hỏi, Lê Tiện Nam nhìn thấy, bảo anh ta vào phòng làm việc trên lầu lấy hợp đồng đấu thầu, Triệu Tây Chính nhìn thấy Diệp Phi, cũng chào hỏi cô, vẫn gọi cô là "Phỉ Phỉ".

Diệp Phi cũng cười, không chỉnh đốn anh ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!