Chương 5: (Vô Đề)

Cô quay về công ty, không gian mở rộng lớn, chỉ có chủ biên là có phòng riêng.

Mọi người trong tổ đều bị ép tăng ca.

Không gian mở rất rộng lớn, chỉ có bốn người trong tổ, trông hơi lẻ loi.

Thật ra Diệp Phi cũng đọc gần xong bản thảo của mình, cần hiệu đính một trăm ngàn từ cuối, chủ biên hy vọng hôm nay sẽ hiệu đính xong, in ra, ngày mai gửi cho nhà xuất bản thẩm định.

"Cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa." Biên tập viên ngồi bên cạnh cô, tên Mễ Lị, đến gần chọc chọc Diệp Phi, nói, "Hôm nay cô đã nghe tin đồn chưa?"

"Tin đồn gì?" Diệp Phi vừa mở máy tính, xoa xoa tay, hy vọng hôm nay có thể đọc xong bản thảo.

"Không phải mấy ngày trước chủ biên của chúng ta định ký hợp đồng với một tác giả tên Tây Mạn sao?" Mễ Lị thấp giọng nói.

"Hình như là vậy."

Hiện tại, Tây Mạn là nhà văn mới nổi trong mảng văn học thanh xuân vườn trường, vừa xuất bản một cuốn sách đã nhận được phản hồi rất tốt, nhưng tác giả này còn không có tài khoản Weibo, rất bí ẩn.

"Cô có biết trước đây Tây Mạn là ai không?" Mễ Lị lại hỏi.

Diệp Phi lắc đầu —— cô ít khi tham gia bàn tán về mấy lời đồn đại, chỉ tập trung vào công việc, không phải cô đến công ty này thực tập nghề biên tập là vì yêu con chữ sao?

"Tây Mạn là Lộc Phan Đạt ở công ty chúng ta trước kia đấy."

Lộc Phan Đạt… đầu óc của Diệp Phi chậm chạp, cô nhìn màn hình máy tính, quyển sách mà cô đang đọc chính là bản thảo mới nhất của Lộc Phan Đạt…

"Bút danh trước kia của Tây Mạn là Lộc Phan Đạt của công ty chúng ta, nhưng cái tên Lộc Phan Đạt đã rất có sức ảnh hưởng, mấy năm đầu thành lập, công ty của chúng ta ký hợp đồng bút danh hai mươi năm, khi đó Tây Mạn muốn mang bút danh Lộc Phan Đạt đi, chủ biên bảo cô ấy bồi thường một số tiền lớn do vi phạm hợp đồng, Tây Mạn không muốn, sau đó không giải quyết được gì, đúng lúc Tây Mạn được công ty đối thủ của chúng ta tiếp cận, trả giá rất cao… Bây giờ mọi bản thảo được viết dưới bút danh Lộc Phan Đạt đều là bản nháp thôi, cô hiểu chứ?"

"Vậy sao không ký hợp đồng xuất bản sách mới?" Diệp Phi lại hỏi.

"Nếu mua được bản thảo giá thấp, xuất bản dưới cái tên Lộc Phát Đạt, đương nhiên sẽ có fan trả tiền, nâng một tác giả mới lên cũng không đảm bảo được sức tiêu thụ, đúng không, mấy ngày trước bọn tôi trình lên bao nhiêu quyển sách đều bị chủ biên từ chối, lý do là, bất kể tác phẩm có hay thế nào, tác giả không có tên tuổi thì cũng vậy thôi." Mễ Lị thở dài, "Ngành xuất bản vốn dĩ đã không quá phát triển, Hoàng nữ sĩ còn làm vậy."

Diệp Phi hoang mang một hồi, Mễ Lị tiếp tục đọc bản thảo.

Ngày đó, Diệp Phi nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, hiệu đính từng câu, từng dòng, chủ biên rời đi, còn khen cô: "Tuyệt lắm, làm việc phải tích cực một chút, đây cũng là muốn tốt cho cô thôi."

Diệp Phi lịch sự mỉm cười.

Diệp Phi kiên trì đọc hết bản thảo, sau khi bấm lưu, mới nhận ra cả tầng đã chìm vào bóng tối, cô vội vàng cầm điện thoại nhìn xem, đã mười một giờ rưỡi.

Điện thoại không có cuộc gọi nhỡ, Diệp Phi nghĩ chắc chắn Lê Tiện Nam sẽ không chờ đến giờ này, sẽ không chờ đến khi cô chấm công tan làm, lại không ngờ trên con đường trống trải, một chiếc xe đen đỗ ven đường, Lê Tiện Nam thật sự đã chờ rất lâu, không hề hối thúc cô, cũng không hề rời đi.

Anh chỉ đứng bên chiếc xe, thong thả nhét tay vào túi quần, tựa như anh sẵn dịp đứng chờ bên chiếc xe.

Đã mười một giờ tối, gió đêm rất lạnh, giờ này trước đây không có tàu điện ngầm, cô chỉ có thể một mình đi bộ về, năm 2013 chưa có xe đạp công cộng, cô lại tiếc tiền gọi taxi, cho nên lần nào trở về ký túc xá cũng đã hơn mười hai giờ đêm, hôm sau cô còn phải dậy sớm, cũng vì lý do này, mối quan hệ với bạn cùng phòng không tốt lắm.

Vậy mà bây giờ, Lê Tiện Nam đứng đó, ánh mắt trìu mến nhìn sang, không hiểu tại sao tự dưng khoang mũi của Diệp Phi chua xót —— ngoài Tiết Như Ý, đây là hơi ấm duy nhất mà cô có được giữa thành phố rộng lớn này.

"Sao anh lại chờ lâu như vậy…" Diệp Phi bước đến, nhỏ giọng, "Nếu anh bận thì cứ đi trước."

"Đã hứa sẽ chờ cô mà, rời đi thì còn gì là lời hứa nữa, dù thế nào cũng không thể để cô tự về nhà trễ như vậy được, hơn mười một giờ rồi, tàu điện ngầm cũng đã ngừng chạy, đúng không?"

Lê Tiện Nam mở cửa xe giúp cô, Diệp Phi ngẩng đầu nhìn anh, Lê Tiện Nam ung dung đặt tay lên cửa xe, che chắn cho cô.

Diệp Phi lên xe, nói cảm ơn anh.

"Ngày mai là Tết, cô vẫn phải tăng ca sao?"

"Cũng không nhất thiết phải như vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!