Chương 49: (Vô Đề)

Sáng sớm hôm đó trời trong gió nhẹ, Diệp Phi lẳng lặng đặt tấm thiệp về chỗ cũ, lên lầu, Lê Tiện Nam ngủ thêm một lát, rèm cửa che nắng sớm.

Hoa hải đường từ từ úa tàn, cánh hoa rải khắp sân, bay lả tả như mưa hoa mùa thu.

Cẩm tú cầu vẫn nở rộ.

Diệp Phi ghé vào giường nhìn Lê Tiện Nam, thật ra cô nghĩ, hẳn là Lê Tiện Nam đã chuẩn bị ngôi sao kia từ lâu rồi, nhưng anh chưa từng nói với cô là từ khi nào, Diệp Phi không cách nào đoán được.

Anh luôn là như vậy, quan tâm đến từng chi tiết nhỏ nhặt.

Sự bất an của Diệp Phi khắc sâu trong xương tủy, thói quen xấu kéo dài mười mấy năm, nhưng những thói quen xấu không đáng yêu đó, Lê Tiện Nam luôn để ý cẩn thận.

Có lẽ đó là lý do tại sao Diệp Phi cảm thấy an toàn bên cạnh anh, cô không nói ra, anh cũng dễ dàng nhìn thấu, sau đó dùng phương thức của anh để đáp lại.

Diệp Phi nhìn ngắm anh kỹ càng, luôn cảm thấy mềm lòng, mỗi ngày thức dậy cũng không còn thấp thỏm lo âu.

Hóa ra anh đặt cô trong lòng, là một vị trí kiên cố, ổn định.

Mùa đông năm 2014, Diệp Phi hoàn thành học kỳ đầu tiên của năm cuối, thi cuối kỳ xong, Diệp Phi rất tự tin về thành tích lần này, cô đã đăng ký thi trên trang web IELTS, đã chừa thời gian để chuẩn bị, sau Tết sẽ thi, hai tháng cũng đủ cho cô chuẩn bị.

Chiếc xe đen đỗ bên cổng sau của trường, Diệp Phi từ xa nhìn thấy, Lê Tiện Nam đến đón cô.

Diệp Phi chạy đến mở cửa xe, trên ghế phụ có một bó hoa, bao gồm hoa hướng dương và cẩm tú cầu, còn có mấy đóa hoa hồng trắng, hoa đơn giản, ngắm thôi cũng thấy thích.

Nhìn thấy hoa hướng dương và cẩm tú cầu, luôn nghĩ đến Tây Giao Đàn Cung đầu tiên.

"Hôm nay là ngày gì sao?" Diệp Phi ôm hoa ngồi vào, thắt dây an toàn.

Lê Tiện Nam cười, nói: "Không phải hôm nay là ngày Phi Phi học xong tiết cuối cùng của học kỳ à, tốt nghiệp vui vẻ."

"Đến tháng tư em mới tốt nghiệp."

"Vậy tháng tư cũng chúc mừng."

"…" Diệp Phi nhìn anh, cười nói với anh, "Hôm nay căn nhà ở Hoa Cảnh đã cải tạo sắp xong, tối nay anh đến xem cùng em nhé?"

Ngày đó, Diệp Phi kéo Lê Tiện Nam đến Công viên Khoa học Kỹ thuật ăn cơm.

Nhà hàng Before Sunrise vẫn yêu cầu phải đặt bàn trước, nhưng Diệp Phi là ngoại lệ.

Thời gian đó, Diệp Phi luôn luôn tăng ca, sáng nào Lê Tiện Nam cũng bận rộn, không có thời gian ăn trưa cùng cô, khi đó, nhà hàng sẽ giao thức ăn đến cho Diệp Phi mỗi ngày, còn mang cho cô một bó hoa cẩm tú cầu.

Người khác còn tưởng phải đặt thức ăn giao tận nơi mới nhận được cẩm tú cầu, nhưng nhân viên phục vụ nói không phải, giao đến tận nơi cũng không tặng cẩm tú cầu.

Có người hỏi tại sao, nhân viên phục vụ trả lời, vì cô Diệp là ngoại lệ.

Lúc đó Diệp Phi ngồi trong phòng làm việc, thức ăn giao đến có cá không xương, tôm không vỏ, lựu đã lột, Lê Tiện Nam luôn nói anh không muốn cô làm những việc đó.

Diệp Phi không thích ăn cá không phải vì đó là cá, mà vì cô sợ xương cá, thật ra cô mới chỉ ăn một lần khi đi cùng anh, vậy mà anh cũng phát hiện ra.

Luôn nhớ đến thật lâu trước đây, cô ngồi trong xưởng in ký tên, lưng đau nhức, Lê Tiện Nam bảo Kha Kỳ mang cua bóc sẵn đến cho cô.

Đây là lần đầu tiên Diệp Phi đến nhà hàng này cùng với Lê Tiện Nam, anh mở nhà hàng là vì cô.

Nhà hàng vách kính phản chiếu ánh sáng tím nhạt và xanh thẫm, như bình minh vô tận.

Hai người họ ngồi ở quầy bar, cẩm tú cầu phủ kín mặt tường, cẩm tú cầu ưa nước, vậy là bên dưới có hơi nước, quẩn quanh tường hoa cẩm tú cầu.

Ngày đó Diệp Phi múc kem bạch đào, hỏi anh: "Lê Tiện Nam, ở đây ít người như vậy, sao phải đặt bàn trước làm gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!