Chương 47: (Vô Đề)

Đám cưới của Tông Ngọc diễn ra trên sông Hoàng Phổ, chè chén say sưa hết ba ngày, Diệp Phi và Lê Tiện Nam không chơi quá trớn, có những chuyện không cần nói ra, hai bên đều đoán được người kia nghĩ gì.

Đó là một khách sạn nhìn ra Bến Thượng Hải, đối diện là khách sạn Minh Châu Phương Đông, buổi tối nhìn xuống, sông Hoàng Phổ về đêm, có mấy chiếc du thuyền thả neo, mặt nước lóng lánh, tựa như một bể sâm panh tràn đầy.

Cao ốc san sát, người người chè chén say sưa.

Diệp Phi đứng trước sân hiên của khách sạn, lờ mờ nghe thấy tiếng ồn ào bên dưới, cô và Lê Tiện Nam như tách biệt khỏi thế gian, bến phà trên sông Hoàng Phổ phù hoa lộng lẫy, người trẻ trên du thuyền mặc bikini, nhiệt tình nhảy múa.

Cô và Lê Tiện Nam ăn mặc chỉnh tể, nhìn xuống cảnh đêm.

"Lê Tiện Nam, có phải nửa năm nữa là anh ba mươi ba tuổi không?" Diệp Phi đặt tay lên lan can kính, quay đầu nhìn anh.

Lê Tiện Nam ôm cô từ phía sau, mùa hè Thượng Hải nóng ẩm, rất khác với phương Bắc, anh nói: "Ừ, nửa năm nữa."

Nói xong, anh nhíu mày, nắm chặt tay cô: "Đi vào không? Ngoài trời nóng ẩm quá."

"Vậy anh bế em vào đi."

Thật ra, ngày đó Diệp Phi không say lắm, cô xoay người trong vòng tay anh, đặt tay lên vai anh, hờ hững ôm lấy, tóc cô vốn được búi lên, bây giờ cũng rơi xuống, tóc dài mềm mại, uốn xoăn nhẹ nhàng, buông xõa sau lưng cô, đôi mắt trong trẻo như làn nước.

Ngày nào Lê Tiện Nam cũng nhìn cô, vậy mà vẫn phát hiện mỗi khi cô cười, anh không cách nào dời mắt.

Diệp Phi rất xinh xắn, mặt trái xoan, đường nét mềm mại, khung xương gợi cảm, ngũ quan hài hòa, cũng vì còn trẻ tuổi, vẻ ngoài lại tinh tế, trông cô giống như những minh tinh nữ của thập niên tám mươi, chín mươi, xương gò má rất rõ ràng, hệt như một đóa hoa trắng sạch sẽ, thẳng tắp, nhìn xa thì thấy xinh đẹp, nhìn gần thì thấy dễ chịu.

Khi cô cười lên, có một lúm đồng tiền rất nông.

Lê Tiện Nam giữ cằm cô, nhìn cô kỹ lưỡng, trái tim anh mềm mại, anh thấp giọng hỏi: "Phi Phi, em giả vờ say với anh à?"

Bị anh phát hiện, Diệp Phi cũng không hề hoảng loạn, cô cười, nói: "Dạ, em giả vờ say, không phải anh cũng phối hợp rất tốt à?"

"Càng ngày càng to gan." Lê Tiện Nam giữ lấy cằm cô, khẽ lắc lắc, nhìn vào đôi mắt trong trẻo của cô, Lê Tiện Nam càng đong đầy tình ý, lại cảm thấy may mắn.

May mắn vì anh có cô.

May mắn vì gặp nhau giữa đêm đông đó.

May mắn vì vào thời khắc lý trí của anh thoát khỏi tầm kiểm soát, anh đã mời cô cùng ăn tối.

Sau đó có được quãng thời gian tốt đẹp này.

Diệp Phi nhìn anh chăm chú, nửa năm ở bên cạnh anh, được anh cưng chiều, cô có thể cảm nhận được chân tình của anh, nhưng chớp mắt một cái, Lê Tiện Nam đã sắp ba mươi ba.

Quãng thời gian họ ở bên nhau —— giống như bước đi trên cây cầu cũ, không biết lúc nào cây cầu sẽ sập, người trên cầu còn chưa tỉnh mộng.

Diệp Phi hết sức lạc quan, xem mỗi ngày như ngày cuối cùng được sống, cố gắng giữ tâm trí không đi lạc lung tung, nhưng luôn có một số cảm xúc vượt ngoài tầm kiểm soát, vì một, hai chuyện nhỏ nhặt đã dao động.

Dạo này Triệu Tây Chính rất chơi bời, cứ cách vài ngày là lại đi du lịch nước ngoài, hoặc là đi Tam Á, hoặc là chạy đến Cảng Thành và Macau đánh bài vài ngày, thua hết tiền túi vẫn nở nụ cười.

Hình như là điên rồi.

Tề Minh Viễn nói bóng gió, có khi cuộc sống yên ổn của Triệu Tây Chính sắp kết thúc rồi.

Tề Minh Viễn không nói nhiều, nhưng Diệp Phi hiểu, không phải là muốn tập trung kế thừa gia sản, mà là sắp phải ổn định lại.

Nửa năm trôi qua.

Cô và Lê Tiện Nam còn bao nhiêu thời gian yên ổn?

Diệp Phi vòng tay qua cổ anh, mỉm cười, nhưng nụ cười dần dần phai nhạt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!