Chương 46: (Vô Đề)

Tua nhanh đến tháng năm năm 2014, Yến Kinh tràn ngập sắc xuân, cây liễu ven đường đâm chồi xanh mơn mởn, Triệu Tây Mi nộp bản thảo quyền sách thứ hai, dùng bút danh Tây Mạn, ngày nộp bản thảo, Triệu Tây Mi nằm dài trên ghế sofa, nhìn Diệp Phi đẩy nội dung: "Năm nay tôi nghỉ xả hơi, năm sau viết một quyển nữa… Năm sau nên viết cái gì nhỉ?"

Diệp Phi nhìn màn hình chăm chú, thuận miệng nói, đợi đến lúc đó lại nói, cô nhất định sẽ có cảm hứng.

Thật ra, năm nay còn xảy ra một sự cố —— cảm giác như chuyện rất xa vời.

Năm 2014 vẫn là thời kỳ hoàng kim của tiểu thuyết thanh xuân, mặc dù truyền thông in ấn đang trên đà xuống dốc, nhưng sẽ luôn có người bước vào độ tuổi thanh xuân, chỉ là thời đại này đổi mới nhanh như vậy, phương thức marketing trước kia cũng không còn hữu dụng.

Tổ sách báo thanh xuân của Văn hóa Ngày Đêm xuống cấp, tạp chí mảng này bị đình bản, tuyên bố chỉ làm truyện dài và sách báo giáo dục thiếu niên.

Việc tạp chí bị đình bản đã tạo ra một cuộc tranh luận trên Weibo, nhắc đến Lộc Phan Đạt năm đó, người ta cũng không khỏi hoài niệm.

Lúc Triệu Tây Mi nhìn thấy, sắc mặt vẫn bình tĩnh, nhưng Diệp Phi bắt gặp một chút nuối tiếc —— dù sao cũng là tâm huyết của cô ấy, mà bút danh này lại không thuộc về cô ấy.

Diệp Phi nhìn thấy, lại hỏi cô ấy: "Sao lúc đó cô lại lấy bút danh Lộc Phan Đạt?"

"Lần đầu tiên Hàn Dịch đến nhà tôi." Triệu Tây Mi nói, dựa vào ghế sofa chơi điện thoại, "Anh ấy rất xuề xòa, vừa cao vừa gầy, đôi mắt rất đẹp, giống như gấu trúc quý báu bị ngược đãi (*), chữ Lộc đấy… Tôi nhìn nhầm họ của anh ấy là họ Lục, đều là định mệnh, không thì gọi là Hàn Phan Đạt… Sao nghe như ngôi sao mạng thế?"

(*) Trong đoạn này, nguyên văn của từ "Phan Đạt" là "

", bính âm là "pāndá", đọc giống như "panda", cho nên đoạn này mới liên tưởng đến gấu trúc.

Triệu Tây Mi mỉm cười lười biếng, Diệp Phi lại hỏi cô ấy: "Cô có định làm thủ tục lấy lại bút danh đó không?"

"Không cần." Triệu Tây Mi cười, nói, "Chỉ có quyển sách đầu tiên xuất bản dưới bút danh đó mới là của tôi, còn lại đều là bản thảo thương mại mà Hoàng Linh nhét vào, có lấy lại, tôi cũng không thấy có ý nghĩa gì."

Ngày đó nắng đẹp, Triệu Tây Mi kể chuyện cũ với Diệp Phi, năm đó, Triệu Tây Mi cãi nhau với gia đình, ngang ngược, không tin mình không thể tự lực cánh sinh, nghĩ đến chuyện từ nhỏ đã gửi mấy bản thảo cho tạp chí, Triệu Tây Mi thử viết tiểu thuyết lần đầu tiên, trong tiểu thuyết, cô ấy thực hiện được ước mơ yêu thầm thành thật, Văn hóa Ngày Đêm là bên đầu tiên ngỏ lời họp tác với cô ấy, lúc đó Hoàng Linh là chủ biên hàng đầu, Triệu Tây Mi ký hợp đồng.

"Thật ra, thù lao bản thảo cũng không nhiều, nói ra còn sợ cô cười tôi, Hoàng Linh nhất quyết đánh vào tâm lý tôi, lừa tôi ký hợp đồng hai mươi năm, sau đó có hai cuốn sách xuất bản dưới tên này, tôi cũng không biết." Triệu Tây Mi nói, "Sau này được công ty khác tiếp cận, tôi mới biết đến những chuyện này."

"Triệu Tây Mi, cô sẽ làm được." Diệp Phi nghiêm túc nói, "Chắc chắn sau này cô sẽ trở thành nhà văn nổi tiếng."

Triệu Tây Mi cười, nói không chết đói là được, nghề này không mang lại cảm giác an toàn.

Năm ba đại học cũng giống như đường ranh giới, có sinh viên chuẩn bị đi du học thạc sĩ, nghĩa là phải chuẩn bị trước một năm, có sinh viên chuẩn bị tìm việc làm, cho nên bây giờ đang đi thực tập.

Dường như Diệp Phi đứng ở ngã ba đường.

Diệp Phi hỏi Tiết Như Ý có kế hoạch gì, sắc mặt của Tiết Như Ý hơi ảm đạm: "Tớ không muốn học thạc sĩ, tớ sẽ đi làm thôi."

Dạo này Diệp Phi không thấy Triệu Tây Chính cập nhật vòng bạn bè —— thật ra Triệu Tây Chính cũng không nghiêm túc với Tiết Như Ý, thái độ lúc gần lúc xa, làm cô ấy hơi khó xử.

Anh ta cũng nhớ nhờ người mang thức ăn đến, còn nhớ sinh nhật của Tiết Như Ý, nhờ người mang đến một chiếc túi phiên bản giới hạn, lúc không nhớ thì biến mất mấy ngày.

Có giận không? Có buồn không? Nhưng nếu hỏi anh ta, có khi anh ta còn vô tội hỏi lại, chúng ta không phải là bạn bè sao?

Phải, hơn bạn bè, nhưng chưa đủ làm người yêu.

Diệp Phi nói với Tiết Như Ý, hay là cậu ngả bài đi, cắt đứt sạch sẽ là được.

Tiết Như Ý lảng sang chuyện khác, ủ rũ nói, tớ mới hai mươi hai tuổi.

Hình như là còn trẻ, có rất nhiều thời gian để phung phí.

Tháng năm, sắc xuân tràn đầy, cẩm tú cầu trong sân nhà ở Tây Giao Đàn Cung đã bắt đầu trổ nhánh, Lê Tiện Nam gọi người đến dời chúng sang chỗ khác, cẩm tú cầu che phủ mặt tường, cây hải đường trong sân cũng ra nụ, năm nay có rét tháng ba, nhiệt độ giảm sâu mấy ngày, hải đường nở hoa trễ hơn mọi năm một chút.

Kỳ nghỉ hè đến gần, năm ba của Diệp Phi sắp kết thúc, Bồ Nhạc Sinh chuẩn bị chuyển sang đại học Trung văn Cảng Thành, bảo Diệp Phi chuẩn bị hồ sơ đăng ký, bắt đầu thi ngoại ngữ.

Dạo này, Lê Tiện Nam thật sự bận rộn, nhưng bận rộn chẳng qua chỉ là giảm bớt thời gian đi chơi với nhóm Triệu Tây Chính, Diệp Phi thường nghe anh nói chuyện điện thoại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!