Diệp Phi không cho Lê Tiện Nam đưa đón cô đi học, thật ra cũng không có lý do gì, cũng không phải sợ anh gặp phải ai đó, cô chỉ cảm thấy dáng vẻ anh như vậy, xuất hiện ở cổng sau của trường sẽ khiến người ta nghĩ ngợi lung tung, mặc dù Lê Tiện Nam không để ý lắm, nói, sinh viên trường em, nhà ai mà không có tận hai chiếc Rolls
-Royce?
Mặc dù đã giao kèo như vậy, nhưng có tuân thủ hay không, còn phụ thuộc vào Lê Tiện Nam có muốn hay không.
Anh nghĩ, anh ngồi chờ ở Tây Giao Đàn Cung, anh không muốn, chiếc xe màu đen quen thuộc lại xuất hiện ở cổng sau của trường như thường lệ.
Diệp Phi cũng không thèm quản anh nữa.
Tiết Như Ý thấy Diệp Phi bớt u sầu, thỉnh thoảng lại cười, nụ cười cũng rạng rỡ hơn nhiều, lại kéo cô đến, hỏi mấy lần, Phi Phi, có phải cậu vụng trộm yêu đương không?
Là mối quan hệ yêu đương à ?
Diệp Phi mập mờ chuyển chủ đề, Tiết Như Ý nói nhất định là cô đang yêu đương, vậy mà còn giấu.
Việc học của Diệp Phi cũng không quá bận rộn, một tuần chỉ có bốn, năm tiết, chỉ là cuộc sống lại dần dần có quy luật hơn ——
Văn phòng của Hàn Dịch bày trí sắp xong, nghe Triệu Tây Mi nói đã tập hợp được bạn học của Hàn Dịch, đều là sinh viên Thanh Hoa, phát triển ứng dụng cũng dễ dàng hơn nhiều.
Đó là mùa xuân năm 2014.
Diệp Phi bộn bề việc học, thỉnh thoảng lại viết mấy nội dung quảng cáo cho ứng dụng, gần gũi hơn với Triệu Tây Mi, Triệu Tây Mi rất khiêm tốn, thỉnh thoảng còn lôi kéo Diệp Phi, cho Diệp Phi xem bản thảo mới.
Ngày đó, Diệp Phi ra khỏi trường, về Tây Giao Đàn Cung, rúc trên sofa với Triệu Tây Mi, Triệu Tây Mi cho cô xem tài liệu, bình thường Diệp Phi cũng không hay đọc tiểu thuyết, chỉ xem bản thảo trên màn hình.
Triệu Tây Mi nói đây là phần tiếp theo của câu chuyện yêu thầm thành thật, hớn hở kể sơ lược cho Diệp Phi.
Diệp Phi cười hỏi, cứ nói thẳng là chuyện của cô và Hàn Dịch là được.
Triệu Tây Mi kêu lên, anh ấy sao mà xứng, không hiểu nổi.
Diệp Phi cười không ngừng.
Lúc Lê Tiện Nam đẩy cửa bước vào, anh nhìn thấy hai cô gái bật cười vui vẻ trên sofa.
Diệp Phi cũng đặt máy tính trên đùi, Triệu Tây Mi nhìn thấy Lê Tiện Nam trước, Lê Tiện Nam ra hiệu đừng lên tiếng, đi vòng qua, nhìn màn hình của Diệp Phi: "Cái gì đây, phân tích sơ lược về văn học nước ngoài…"
Diệp Phi giật mình, vội vàng quay đầu lại, Lê Tiện Nam đứng sau lưng cô, đã cởi áo khoác, bên trong là áo sơ mi xanh thẫm, đồng hồ ngay ngắn trên cổ tay.
"Sao anh về mà không có tiếng động gì thế?" Diệp Phi đặt máy tính xuống.
"Em đâu có quan tâm đến anh." Lê Tiện Nam lười biếng nói, ném áo khoác lên sofa, ngồi xuống.
Rõ ràng hai người họ còn chưa nói mấy câu, tự dưng Triệu Tây Mi đã cảm thấy gió xuân ngọt ngào hơn, cô ấy nhét máy tính vào túi đeo vai, liếc Lê Tiện Nam: "Em đi đây, hai người dính lấy nhau đi."
"Không tiễn."
Lê Tiện Nam không thèm nhìn cô ấy.
Thời gian vui vẻ của Triệu Tây Mi và Diệp Phi kết thúc.
Diệp Phi vẫn còn bài tập về nhà, không có thời gian dính lấy anh, ôm một chồng sách, rải lên sofa, lật vài trang, điểm đánh giá chuyên ngành của cô bao gồm khóa luận và bài tập về nhà, dù sao cũng là ngành văn học, bài tập về nhà là bài viết, nào là phân tích sách, đọc bài viết.
Diệp Phi mượn một đống sách từ thư viện, Lê Tiện Nam không quấy rầy cô, ngồi cạnh cửa sổ sát đất gọi điện thoại, Diệp Phi biết anh làm đầu tư, trước đây từng nghe anh nói chuyện xây chung cư, Diệp Phi không hiểu, cũng không hỏi nhiều.
Diệp Phi đang trò chuyện với Bồ Nhạc Sinh qua WeChat, hỏi mấy cuốn sách tự chọn có ổn không.
Bồ Nhạc Sinh xem ảnh cô chụp, nói tạm được, chỉ là hơi khó, nhưng chủ đề rất thống nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!