Hôm sau, Diệp Phi hạ sốt, nhưng vẫn còn nặng đầu, lúc cô thức dậy, Lê Tiện Nam đã không còn ở bên cạnh, cô nhìn thời gian, mới tám giờ rưỡi sáng.
Diệp Phi không muốn quấy rầy anh, đành nhắn tin WeChat, nói hay là cô bắt taxi về Tây Giao Đàn Cung.
Nhắn tin được năm phút, Diệp Phi ngây ngốc ngồi trên giường, đầu óc nặng nề, không biết nên nghĩ đến chuyện gì trước.
Điện thoại rung lên, Lê Tiện Nam gọi.
"A lô." Cổ họng Diệp Phi vẫn còn đau.
"Anh đang đóng tiền phạt ở cục giao thông, nửa tiếng nữa sẽ đón em."
Lê Tiện Nam cầm điện thoại nói chuyện với cô, xung quanh có tiếng xôn xao, có người bảo anh ký tên, Lê Tiện Nam cười, nói vất vả rồi.
Thanh âm trong trẻo, dịu dàng đó, dường như tiến thẳng vào trái tim cô, làm cô mềm lòng vô cớ.
Đêm qua, cũng không hẳn là cô không tỉnh táo, Lê Tiện Nam lái xe rất nhanh, cô đang chóng mặt cũng phải đè nén lại, bây giờ tỉnh táo hơn, lại nghĩ, anh phải đóng phạt hết bao nhiêu tiền.
Diệp Phi nằm trên giường bệnh đợi Lê Tiện Nam, anh thật sự giữ lời, chưa đầy nửa tiếng, cô đã nghe thấy động tĩnh bên ngoài, bác sĩ dặn dò, kê mấy loại thuốc, Diệp Phi ngồi trên giường bệnh nhìn ra, hẳn là Lê Tiện Nam đã quay về Tây Giao Đàn Cung, đã thay quần áo, còn đắp áo khoắc của cô trên khuỷu tay.
Diệp Phi vừa nhìn thấy, hốc mắt đã hơi chua xót.
Chưa đầy năm phút sau, Lê Tiện Nam đã bước vào, nhìn thấy cô mới mỉm cười, đưa áo khoác cho cô: "Hơn sáu giờ sáng anh đã dậy, quay về lấy áo khoác dày cho em, nhiệt độ Yến Kinh hôm nay giảm mạnh."
Áo khoác dày còn vương hơi ấm của anh.
Diệp Phi chậm rãi mặc vào, hỏi anh: "Anh bị trừ mấy điểm?"
"Một điểm."
"Em không tin."
"Năm điểm, năm nay phải đàng hoàng một chút, không thì bị trừ hết điểm mất, sau này ra ngoài phải có bóng đèn Kha Kỳ đi cùng." Lê Tiện Nam cười khẽ, cài áo khoác giúp cô, "Có đi được không? Hay là để anh tìm xe lăn cho em."
Diệp Phi liếc anh: "Em bị cảm, không phải gãy xương."
Lê Tiện Nam cầm điện thoại giúp cô, tốt bụng đưa tay qua: "Đều là bệnh cả mà."
Diệp Phi không nói gì, lẳng lặng theo Lê Tiện Nam ra ngoài, viện trưởng nói chuyện khách sáo, nhưng Lê Tiện Nam chỉ nghe cho có lệ, ra khỏi bệnh viện, quay đầu lại mới thấy, là bệnh viện tư nhân nổi tiếng của thành phố, có lẽ cũng được nhà họ Lê đầu tư.
Lê Tiện Nam lái xe đưa cô về nhà, còn mấy ngày nữa là đến Tết Nguyên tiêu, sau đó sẽ hết Tết, công nhân đang tháo lồng đèn trên đường lớn, thay bằng hoa đăng, xem qua vòng bạn bè, thấy công viên bày trí rất nhiều hoa đăng.
Diệp Phi nghiêng đầu hỏi anh: "Em nghe nói mười lăm có hoa đăng, chúng ta đi xem không?"
"Được rồi, anh đi với em." Lê Tiện Nam trả lời.
Về đến Tây Giao Đàn Cung, mở cửa ra, cẩm tú cầu tươi tốt che phủ nửa mảng tường, hẳn là buổi sáng đã có người đến thay cây, cẩm tú cầu rất mỏng manh, nhiệt độ xuống thấp một, hai ngày là sẽ héo, hoa này cực kỳ ưa nước, trước đây từng thấy có người cố hồi sinh mấy bông hoa này, ngâm cả gốc cây vào trong nước, rất phiền phức.
Cẩm tú cầu rậm rạp che phủ nửa mặt tường, không biết đã nở hoa bao nhiêu ngày.
Lê Tiện Nam đã chuẩn bị bữa sáng cho cô từ sớm, hôm qua hỏi cô muốn ăn gì, cô không nói, Lê Tiện Nam nhớ lại khẩu vị của Diệp Phi, hình như cô không đặc biệt thích món gì, Lê Tiện Nam không thích lựa chọn, nghĩ đến mấy nhà hàng mà hai người họ từng đến ăn, nhờ người mang món đặc trưng nhất đến.
Một bàn lớn tràn ngập thức ăn.
Người bệnh thường rất lười, không lột được chân cua.
Lê Tiện Nam lấy chân cua từ trên tay cô, dễ dàng lột vỏ cho cô, thịt cua trắng mềm, được đặt lên chiếc đĩa nhỏ trước mặt cô.
Diệp Phi ngẩng đầu, Lê Tiện Nam ngồi đối diện cô, làm cô nhớ đến lần đầu họ gặp nhau, có rất nhiều chi tiết cô không nhớ rõ, chỉ nhớ khi đó cũng thế này, đôi tay vàng ngọc lột vỏ cua cho cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!