Chương 41: (Vô Đề)

Diệp Phi đi theo Lê Tiện Nam suốt tháng giêng, xem như cũng hiểu được thói quen sinh hoạt của anh: Hình như anh rất thích tham gia những buổi tụ tập do Triệu Tây Chính sắp xếp, thật ra anh cũng chỉ muốn tìm niềm vui, có cô bên cạnh, Lê Tiện Nam không thích ra ngoài, thú vui cũng rất già dặn, xem bầy cá là cục cưng của mình.

Diệp Phi hỏi anh, hồ nước to như vậy, anh có biết trong đó có bao nhiêu con cá không?

Lê Tiện Nam suy nghĩ cẩn thận, nói ít nhất cũng phải hơn mười con, còn nói là giống cá gì, sau đó Diệp Phi tìm hiểu, thấy anh thật sự xem nuôi cá là một thú vui, mấy con cá đẹp đều có giá đến sáu con số.

Diệp Phi tự giác tránh xa mấy con cá của anh, sợ cá quá yếu ớt.

Lê Tiện Nam nhìn dáng vẻ lo lắng sợ hãi của cô, nhất quyết kéo cô đến gần, cho cô ngồi lên đùi, anh nắm lấy tay cô, dẫn dắt cô cho cá ăn, vừa rải thức ăn cá, vừa nói: "Chúng đâu có quý giá bằng em, chúng mà dọa em sợ, anh còn phải ném chúng ra ngoài."

Hôn quân, Diệp Phi nghĩ trong lòng, có mấy lời đến bên môi —— sao anh không biết điểm dừng thế?

Lê Tiện Nam thành thật, không che giấu chuyện gì với cô.

Nhưng làm sao Diệp Phi dám nghĩ sâu xa?

Mặt trăng ở bên người hàng đêm, người mở lòng với mặt trăng, người có hy vọng sẽ hái được mặt trăng, giấu trong lòng không?

Diệp Phi không biết ý nghĩ này xuất hiện khi nào, có lẽ là vì chuyện Tông Ngọc kết hôn, hoặc có lẽ là vì đã đến nhà của Jenny.

—— Phải rồi, mọi chuyện đều rất tốt.

Jenny hạnh phúc, Jenny và người mình yêu có một tổ ấm, vợ của ông nội Triệu Tây Chính mới là nhân vật phụ, nhưng thật ra, Jenny giống như được khắc tên vào mặt trái của trang giấy, bất kể có tốt đẹp thế nào, cũng không được người bên bàn nhắc đến.

Dù sao Diệp Phi cũng chưa chính thức bước sang tuổi hai mươi hai, chuyện anh lớn hơn cô mười tuổi cũng làm cô hơi bối rối, không cách nào nhìn thấu.

Cũng vì những tâm sự này, mấy ngày liền, Diệp Phi ngủ không ngon, rõ ràng là khó khăn lắm mới cải thiện được chất lượng giấc ngủ, nhưng thỉnh thoảng, mất ngủ cũng sẽ tái phát, có lần tỉnh giấc, cô vô thức nhớ nhung nút bịt tại.

Lê Tiện Nam thức dậy trước cô, hỏi cô sao thế.

Diệp Phi không nói gì, chỉ nói chắc là mệt quá.

Lê Tiện Nam ôm cô, giọng điệu buồn ngủ, nhưng vẫn tràn ngập ý cười: "Em mệt cái gì, có chuyện gì phiền lòng thì nói với anh, nửa đêm anh cũng nghe."

Diệp Phi từ từ nhắm mắt trong lòng anh, Lê Tiện Nam đưa nút bịt tai cho cô, nút bịt tai cách âm thật sự làm cho xung quanh yên tĩnh như rơi vào môi trường chân không, không thể nghe thấy tiếng thở hay nhịp tim anh.

Diệp Phi nhắm mắt, mấy giây trôi qua, bình thường cô không hay mơ, nhưng lần này cô mơ thấy một giấc mơ xa xôi, mơ thấy mình sống trong biệt thự ở ngoại ô Yến Kinh, vẫn là Tây Giao Đàn Cung trong làn sương mờ mịt, lạnh lẽo, đìu hiu, hơi nước trắng lượn lờ, cẩm tú cầu rực rỡ cũng phai màu.

Lát sau lại mơ thấy Jenny xuất hiện trở lại ở nơi đó, có người nói Jenny là "vợ bé" mà ông nội của Triệu Tây Chính bao nuôi ở ngoại ô Yến Kinh.

Diệp Phi mở mắt, trán đổ mồ hôi.

Có lẽ Lê Tiện Nam để ý, cúi đầu nhìn cô, chạm vào trán cô.

"Sao thế?" Lê Tiện Nam nói, "Mấy ngày trước anh lây cảm cho em rồi à?"

Anh nghĩ cảm một chút cũng không sao, không nghĩ sức đề kháng của cô kém thế này.

Lúc đó, chỉ là giọng nói của Lê Tiện Nam nghèn nghẹt, nhìn thấy Diệp Phi, anh cũng không kiềm lòng được, kéo cô đến ôm.

"Lê Tiện Nam." Diệp Phi tháo nút bịt tai, nhét xuống dưới gối.

"Hửm?"

Lê Tiện Nam đáp lời, nhìn cô trong đêm tối.

Hình như có một lớp sương mù che phủ suy nghĩ của Diệp Phi, hoặc là, giống như quay lại Quảng Đông năm đó, mùa đông ẩm ướt giá lạnh, giọt nước rơi tí tách trên cửa sổ, cô rúc vào giường trên phòng áp mái, quấn chăn quanh người vì lạnh, nhưng hình như chăn hơi ẩm.

Tay chân Diệp Phi lạnh ngắt, Lê Tiện Nam chạm vào tay cô, thấy lạnh thấu xương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!