Lê Tiện Nam lái xe ra ngoại ô Yến Kinh, Diệp Phi không nghĩ nhiều, chỉ là hôm đó Lê Tiện Nam trông hơi uể oải, Diệp Phi đoán tối qua anh vội vàng đội mưa trở về, có lẽ là bị cảm rồi.
Vậy là lúc xe còn chạy trong nội thành, Diệp Phi nhìn thấy một tiệm thuốc, bảo anh dừng lại.
Lê Tiện Nam phối hợp, tưởng Diệp Phi muốn mua gì đó, kết quả là Diệp Phi xuống xe một hồi đã chạy trở lại, cầm một chiếc túi, nói: "Em thấy hình như anh bị cảm rồi, em mua một ít thuốc cảm, tối nay về nhà nhớ uống thuốc."
"Có lẽ tối nay sẽ không quay về Tây Giao Đàn Cung đâu." Lê Tiện Nam cười, "Bị cảm cũng có gì to tát đâu, ngày mai sẽ khỏi thôi."
Diệp Phi cũng không thuyết phục anh, dù sao nếu anh bị cảm, có khi cũng là do cô.
Lê Tiện Nam lái xe một hồi, đến ngoại ô Yến Kinh, Diệp Phi hơi ngạc nhiên, nơi này thật sự rất xa nội thành, con đường không rộng lắm, cây cam vàng hai bên đường rụng lá đầy đất, không tương xứng với sắc màu lãng mạn của Yến Kinh.
Phía trước là một căn biệt thự mô phỏng kiến trúc Pháp, trông rất giống một trang viên, sân nhà ngập tràn các loại cây xanh, điểm xuyết mấy bông hoa nhạt màu, căn biệt thự trông vô cùng nhỏ bé giữa trang viên này, tường gạch đỏ, lối vào có mấy cột đá La Mã, cửa sổ sát đất hình vòm, lan can trắng bao bọc ban công tầng hai, tạo nên cảm giác lãng mạn cổ xưa.
Đột nhiên Diệp Phi có linh cảm gì đó.
Lê Tiện Nam đỗ xe trước cửa, dẫn Diệp Phi xuống xe.
Sảnh chính được bày trí theo phong cách phương Tây thời dân quốc, nội thất bằng gỗ màu nâu đậm, miếng trải sofa có hoa văn, tách trà trên bàn cũng là gốm sứ cầu kỳ theo phong cách phương Tây, còn có máy hát đĩa than loa kèn, thảm trải sàn có màu xanh thẫm, màu đỏ hạt dẻ và màu nâu đỏ, mang đến cảm giác cổ xưa.
Trên tường còn có một bức ảnh trắng đen, chụp một người phụ nữ Pháp mặc sườn xám màu tối, đeo dây chuyền ngọc trai trên cổ, tóc búi lên, để lộ gương mặt rất sắc sảo.
Có một giây phút nào đó, Diệp Phi còn tưởng đây là một bảo tàng dân quốc, chuyên lưu giữ những báu vật của thế kỷ trước.
Diệp Phi thấy Triệu Tây Chính và Triệu Tây Mi ngồi trên sofa chơi điện thoại, cũng biết ai là chủ nhân căn nhà này.
Có tiếng đàn piano nặng nề từ xa truyền đến, Lê Tiện Nam đưa Diệp Phi đến, một bà cụ ngồi trước cây đàn piano bằng gỗ, tóc bạc được búi lên, mặc áo len màu xanh nhạt và một chiếc quần trắng, móng tay sơn đỏ, đang chơi piano.
Lê Tiện Nam nghiêng người đến gần, nói với Diệp Phi: "Là sinh nhật bà nội của Triệu Tây Chính."
"Em không biết nói tiếng Pháp." Diệp Phi lo lắng, thấp giọng hỏi anh.
Lê Tiện Nam cười, vòng tay qua eo cô: "Bà biết nói tiếng Trung."
Rốt cuộc Diệp Phi cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng Lê Tiện Nam đưa Diệp Phi đi gặp người lớn, trong lòng cô cũng bất an.
Bà nội của Triệu Tây Chính rất thanh lịch, tựa như thời gian không thắng nỗi nhan sắc, hốc mắt sâu, dù đã hơn tám mươi tuổi, bà vẫn trang điểm, bà đứng dậy, Lê Tiện Nam đưa Diệp Phi đến chào hỏi, giọng của bà đúng là giọng Yến Kinh, nghe còn chính gốc hơn cả Triệu Tây Chính, lại rất dịu dàng: "Lại đây, đến giờ ăn rồi."
Bữa ăn cũng tương đối nghiêm chỉnh, bà nội của Triệu Tây Chính không hề kiêu ngạo, chỉ nghe bảo mẫu trong nhà gọi bà là Jenny, vì khách lần đầu đến nhà, Jenny đối xử rất khách sáo với Diệp Phi, bảo cô đừng căng thẳng.
Triệu Tây Chính và Triệu Tây Mi đến đây là vì phép tắc, Triệu Tây Chính chúc bà nội thọ tỷ Nam Sơn (*), tặng một bộ ấm chén uống trà, Jenny rất vui vẻ, bảo anh ta có rảnh rỗi thì ghé qua thường xuyên một chút, Triệu Tây Chính cà lơ phất phơ, nói sợ làm phiền bà nội.
(*) Nghĩa là sống lâu tựa núi Nam Sơn. Núi Nam Sơn thời xưa có rất nhiều trúc, nhiều không đếm xuể, người ta thường chúc thọ lâu tới mức không đếm được tuổi như rừng trúc trên núi Nam Sơn.
Lê Tiện Nam từng nói, Triệu Tây Chính và Triệu Tây Mi khác bà nội, nhưng mối quan hệ giữa hai người họ nằm ngoài suy đoán của Diệp Phi, bữa ăn cũng tương đối hài hòa.
Bà nội nghỉ ngơi sớm, ăn xong lại đọc sách, dặn dò họ nghỉ ngơi sớm một chút.
Lê Tiện Nam dẫn Diệp Phi lên tầng hai, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ lim, giường gỗ theo phong cách xưa, căn phòng rất gọn gàng ngăn nắp, có hương thơm nhàn nhạt, cửa sổ cũng có thể mở ra, nhìn được khung cảnh trong sân.
Máy sưởi trong phòng cũng là loại máy sưởi kim loại xưa, trông hơi cũ kỹ.
"Bà nội của Triệu Tây Mi liên hôn với ông nội, hai người đã làm đám hỏi, nhưng ông nội của Triệu Tây Chính đi du học mấy năm, lúc quay về làm ăn thì yêu đương ngoài luồng với Jenny, sinh ra một người con trai, hôn nhân của ông ấy và bà nội của Triệu Tây Mi chỉ là trên danh nghĩa, ông ấy vẫn luôn sống ở nơi này." Lê Tiện Nam cởi áo khoác, đặt lên giường, "Hồi anh còn nhỏ… Sau khi mẹ anh qua đời, bà nội của Triệu Tây Chính chăm sóc anh một thời gian dài, xem như anh cũng sống ở nơi này một thời gian."
Lê Tiện Nam nói với cô: "Nếu nói đến người nhà, anh tình nguyện xem bà nội của Triệu Tây Chính là người nhà, trước đây, anh đã ở trong căn phòng này."
Trước đây, Lê Tiện Nam chưa từng nói những chuyện này với cô, căn phòng yên tĩnh, xa rời tiếng ồn ào của đô thị, bước đi trên sàn gỗ cũng phát ra âm thanh.
"Lê Tiện Nam, anh đưa em đến đây làm gì?" Diệp Phi nhỏ giọng nói, tự dưng lại cảm thấy ấm áp trong tim.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!