Chương 4: (Vô Đề)

Sau khi lưu số của mình vào điện thoại của anh, Diệp Phi cũng không quá trông chờ anh sẽ gọi.

Nhưng ngày nọ tan làm về nhà, nhìn thấy rất nhiều công nhân trong hẻm nhỏ Hòe Tam, bà cụ ngồi trước đầu hẻm ca ngợi mãi, nói chính quyền thật tốt, đang lắp đèn đường cho hẻm Hòe Tam.

Bà ấy nói mạch điện trong đây cũ kỹ, lối đi lại chật hẹp, mà mấy căn nhà vườn đã quá xưa cũ, ban đầu, chính quyền liên tục thoái thác trách nhiệm, sao bây giờ lại đột ngột thi công thế này?

Lúc đó Diệp Phi đang mở cửa, nghe bà cụ nói, cô cũng chỉ mơ mơ màng màng nhớ lại lời của Lê Tiện Nam ngày đó, nhưng dù sao cô cũng tự biết thân biết phận, làm gì có chuyện người ta làm thế này vì mình.

Trước Tết, công ty cho nghỉ, chủ biên tạo nhóm trò chuyện nhỏ, bảo họ tăng ca, nguyên văn là: Tình hình hiện tại rất căng thẳng, mọi người phải vì lợi ích của công ty, cố gắng xuất bản thật nhiều sách.

Khi đó, biên tập viên bên cạnh Diệp Phi oán hận, âm thầm than thở, một tháng tôi chỉ kiếm được ba, bốn ngàn tệ, sao lại phải vì lợi ích của công ty? Nói vậy, nhưng mọi người vẫn phải tăng ca.

Ngày đó, Diệp Phi đến trường nộp khóa luận trước khi trường đóng cửa nghỉ lễ, giáo sư tên Bồ Nhạc Sinh, mới ngoài bốn mươi, thường đeo kính, giọng nói nhỏ nhẹ, có lẽ là vì biết cách chăm sóc bản thân, ông trông vô cùng trẻ trung, rất thích học trò Diệp Phi —— nghe nói cô là thủ khoa chuyên ngành Văn học của thành phố, luôn yên tĩnh, ngoan ngoãn, cũng rất chăm chỉ, hình như còn rất thích đọc sách, Bồ Nhạc Sinh thường xuyên nhìn thấy cô trong thư viện trường, cho nên mấy bài phân tích văn học làm sinh viên đau đầu, Diệp Phi đều viết rất tốt.

Bồ Nhạc Sinh lật lật khóa luận, rất hứng thú, thật ra ông biết Diệp Phi không lựa chọn học lên sau đại học, hình như gia cảnh của cô bé không tốt lắm, lúc nào cũng vừa học vừa làm, từ lúc mới vào trường đã tìm việc làm thêm.

Bồ Nhạc Sinh nói: "Vẫn còn hơn một năm, em nên cân nhắc thật kỹ, sinh viên trường chúng ta đáp ứng tiêu chuẩn tuyển thẳng vào chương trình sau đại học của đại học Trung văn Cảng Thành, nếu nghĩ xong thì cứ báo với thầy, thầy sẽ hỏi giúp em."

"Cảm ơn thầy." Diệp Phi gật đầu, vô cùng cảm kích.

Sau khi ra khỏi văn phòng của Bồ Nhạc Sinh, Diệp Phi nhớ ra hôm này là thứ sáu, nghĩ mình nên gọi cho Trường giáo dục đặc biệt Yến Kinh, đang lục tìm điện thoại trong túi vải, cô va phải ai đó, xấp giấy khóa luận của cô rơi xuống đất.

Mùi nước hoa hơi nồng.

Cũng hơi quen thuộc.

Diệp Phi ngẩng đầu nhìn, không ngờ lại gặp Lư Nhân ở đây, vẫn trang điểm lòe loẹt, tay kéo vali, dáng vẻ giống như đang chuẩn bị dọn ra ngoài.

Mối quan hệ giữa hai người họ không tốt lắm, Diệp Phi ngồi xuống, nhặt giấy rơi trên mặt đất.

Đột nhiên một tấm danh thiếp rơi xuống đất, Diệp Phi cầm lấy, chỉ nhìn thấy một cái tên quen quen.

Là danh thiếp của giám đốc một công ty văn hóa.

Diệp Phi nhặt lên, bình tĩnh đưa cho cô ấy.

Lư Nhân cười nhạo: "Tỏ ra thanh cao cái gì? Cũng chỉ cần đi ăn một bữa thôi mà."

"Tớ tìm được nơi thực tập rồi, cảm ơn lòng tốt của cậu." Diệp Phi giơ danh thiếp, trả lại.

Lư Nhân không cầm, đôi mắt được kẻ sắc sảo liếc nhìn cô.

Thật lòng mà nói, cô ấy không hiểu nổi Diệp Phi, ở cùng ký túc xá ba năm, hai người đều cùng quê, cô ấy biết chuyện nhà của Diệp Phi không tốt lắm, Lư Nhân hiểu về các nguyên tắc xã hội từ rất sớm, Diệp Phi xinh đẹp, bước ra từ đại học Yến Kinh, có khi chỉ cần cô bằng lòng —— sẽ có rất nhiều người ném cành ô liu (*) cho cô, nhưng cô lại không muốn.

(*) Có người chủ động giúp đỡ, bày tỏ thành ý.

"Cậu bước ra từ đại học Yến Kinh, cũng chỉ theo đuổi bấy nhiêu thôi sao, lương thực tập của cậu là bao nhiêu? Hai ngàn, hay là một ngàn tám? Cậu phải vừa học vừa làm, như vậy đã thỏa mãn rồi à?" Lư Nhân cười nhạo, giật tấm danh thiếp trong tay cô, ném vào thùng rác.

Diệp Phi đứng đó, không tranh cãi, Lư Nhân cũng không muốn nhiều lời với cô, kéo vali ra ngoài.

Diệp Phi đứng đó, bao nhiêu cảm xúc dồn ép trong cổ họng, cuối cùng cô cũng không nói gì.

Cô lấy điện thoại ra, hôm qua, Trường giáo dục đặc biệt Yến Kinh gọi đến, Diệp Phi bận tăng ca nên không nghe máy, bây giờ gọi lại, nghe bên kia nói, Diệp Phi vội vàng trả lời: "Tôi đến ngay."

Trường giáo dục đặc biệt Yến Kinh nằm ở ngoại ô thành phố, Diệp Phi đi tàu điện ngầm đến đó, trời đầy sương mù, giống như áp thấp kéo đến.

Trường giáo dục đặc biệt yên tĩnh lạ thường, Diệp Phi bước nhanh đến phòng y tế, giáo viên chủ nhiệm của Diệp Đồng đứng bên ngoài chờ cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!