Thỉnh thoảng, Diệp Phi lại cảm thấy rất hoang mang, hôm nay Lê Tiện Nam thật sự bôn ba cả ngày dài, vừa ngả lưng xuống đã buồn ngủ, Diệp Phi bị anh giày vò thế này, chắc chắn không còn buồn ngủ.
Diệp Phi nhìn Lê Tiện Nam, hiếm khi bôn ba đi công tác thế này, sau một ngày bận rộn, cũng không giấu được cơn mệt mỏi, vạn vật trong giấc mộng phù hoa này đều thoát ly với hiện thực, người duy nhất khắc ghi trong tâm trí cô, chỉ có một mình Lê Tiện Nam.
Lúc tỉnh táo, cô thường cảm thấy Lê Tiện Nam rất xa vời, cũng không hiểu tại sao, cô không biết cách mô tả và định nghĩa từ "yêu" này, cô cảm thấy ấm áp, mà sự ấm áp này đều để lại dấu vết trong từng điều nhỏ nhặt nhất.
Cô bằng lòng nói đến Lê Tiện Nam để mô tả tình yêu.
Bởi vì phải hiểu chuyện từ quá sớm, cũng có một thời gian sống chung với dì, Diệp Phi thường lo sợ, hoài nghi, không có cảm giác an toàn, người khác thay đổi tâm trạng một chút xíu, cô cũng sẽ cảm thấy bất an, cho nên cô cẩn trọng quá mức với bạn bè, cố gắng giảm cảm giác tồn tại của bản thân hết mức có thể.
Cho nên những chuyện xảy ra vào tối nay, khiến cho Diệp Phi vô thức phản ứng.
Cô nhìn Lê Tiện Nam trong bóng tối, tự dưng cảm thấy rất hoang mang.
"Không ngủ được à?" Đột nhiên Lê Tiện Nam nặng nề lên tiếng, đưa tay ra khỏi chăn, mở ngăn kéo tủ đầu giường, "Có cần nút bịt tai không?"
"Không cần." Diệp Phi thấp giọng trả lời.
Lê Tiện Nam từ từ mở mắt, ban đêm, Diệp Phi thường ngủ không ngon giấc, hình như cô đã quen có một chút ánh sáng, Lê Tiện Nam cũng ngủ không ngon, nhưng không thích ánh sáng, đèn âm trần tỏa ánh sáng nhàn nhạt, thích nghi một chút, sau đó đổi thành đèn âm tường ở chân giường.
Lê Tiện Nam không nói những chuyện này với Diệp Phi, cứ vậy tìm người làm.
"Nghĩ gì thế?" Lê Tiện Nam nắm tay cô, "Còn không cho anh ôm một chút."
Anh nắm tay cô, thật sự hơi buồn ngủ, vừa nói vừa ngáp dài.
Còn nghĩ, liệu một ngày nào đó, anh sẽ kết hôn như Tông Ngọc chứ?
Ý nghĩ này đột nhiên xuất hiện, Diệp Phi cũng giật mình.
"Nếu không phải vì em, có phải ngày mai anh mới quay về không?" Diệp Phi lại thấp giọng hỏi anh.
"Ừ, hôm nay Cảng Thành có mưa, tất cả chuyến bay đều bị hoãn."
"Anh đội mưa đi mua hoa cẩm tú cầu sao?"
"Chứ còn sao nữa?" Anh lười biếng trả lời.
"Chuyến bay bị hoãn…"
"Anh lái xe đến Quảng Đông, từ Quảng Đông trở về."
"Lần sau, lần sau mưa lớn như vậy, anh không cần phải…"
"Phi Phi." Lê Tiện Nam ngắt lời cô, nghiêng đầu nhìn cô trong bóng tối, mắt hai mí hơi sâu, lúc nhìn cô, hình như không cam tâm lắm, "Anh sợ em ngủ không ngon."
Giọng nói của anh mệt mỏi, nhưng vẫn kiên nhẫn nói, câu "Anh sợ em ngủ không ngon", hình như đầy ắp tình cảm lưu luyến.
Diệp Phi ngẩng đầu nhìn anh, Lê Tiện Nam vẫn nhìn cô, dịu dàng, không giống bất cứ lần nào anh rời đi.
Ánh mắt anh nhìn cô, bởi vì anh đã cho cô nhìn thấy cẩm tú cầu nở hoa, cũng làm mưa xuân đổ xuống trái tim cô.
"Lê Tiện Nam, mùng năm Tết có tuyết nhân tạo."
"Anh bảo người ta làm." Anh thật thà trả lời, "Thấy em mong chờ nhiều ngày như vậy, anh không muốn em thất vọng, cũng nhờ không khí ẩm ướt mấy ngày qua, không thì cũng không làm tuyết nhân tạo được."
"…"
"Muốn hỏi gì nữa, anh tranh thủ lúc này trả lời em." Anh nói như vậy, giọng điệu dỗ dành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!