Chương 38: (Vô Đề)

Lúc Diệp Phi đi đến ga tàu điện ngầm, Lê Tiện Nam lại gọi, lần này cô bắt máy rất nhanh, thở ra một hơi, cảm nhận hơi lạnh trên chóp mũi.

"Lê Tiện Nam, hôm nay anh có về không?" Diệp Phi cầm điện thoại, bước chân chậm lại, hơi lên giọng.

"Có lẽ sẽ trễ một chút, hôm nay Cảng Thành có mưa, chuyến bay bị hoãn." Lê Tiện Nam trả lời cô, "Để xem, có lẽ là hoãn lâu lắm, không chừng Phi Phi nhà mình phải ngủ một mình trong căn phòng trống rồi."

Nói đến đoạn sau, thanh âm của Lê Tiện Nam còn mang theo ý cười.

Diệp Phi hừ một tiếng, nói tối nay đeo nút bịt tai ngủ.

Bên phía Lê Tiện Nam còn có tiếng nói chuyện, Diệp Phi không hiểu, cô nói với anh: "Anh mau làm việc đi, em về nhà sớm."

Lê Tiện Nam đáp lời, bên kia có tiếng cọt kẹt, cô nghe Lê Tiện Nam nói mấy câu tiếng Quảng Đông, hình như là chào hỏi khách sáo, Diệp Phi cúp máy, đi nhanh đến ga tàu.

Tín hiệu ở ga tàu không tốt, tin nhắn của anh xuất hiện lác đác.

—— Chưa họp xong.

Diệp Phi lại trả lời anh, chưa họp xong thì gọi em làm gì?

Tàu chạy rầm rầm, điện thoại rung lên.

Lê Tiện Nam lại gửi một tin nhắn khác

—— Ai bảo em không liên lạc với anh?

Diệp Phi cười, cất điện thoại, đợi tàu đến.

Tây Giao Đàn Cung vẫn là Tây Giao Đàn Cung, lạnh lẽo không chịu nổi, nhất là mấy ngày nay tuyết ngừng rơi, màu trắng bao phủ vạn vật, trông lạnh lẽo hết sức.

Nhất là trong khoảng sân này, mặt cỏ khô khốc, phủ đầy tuyết trắng, cây hải đường to lớn cũng không khá hơn chút nào, cành cây trơ trọi, cả khoảng sân trắng xóa.

Hồ nước không bị đóng băng, bầy cá yên tĩnh bơi dưới đáy hồ.

Diệp Phi nhớ đến rất nhiều lần, Lê Tiện Nam ngồi trên ghế lắc lư cho cá ăn —— nếu là mùa hè, có lẽ khung cảnh sẽ rất đẹp mắt, nhưng mùa đông thì không như vậy, quá tĩnh mịch.

Không có Lê Tiện Nam, Diệp Phi bật đèn phòng khách, ăn tạm gì đó, sau đó đi ngủ sớm, hơn bảy giờ tối đã buồn ngủ, có lẽ sáng mai Lê Tiện Nam mới về.

Diệp Phi buồn chán, lướt vòng bạn bè, có lẽ Lê Tiện Nam thật sự bận rộn, lâu thật lâu cũng không nhắn tin cho cô, Diệp Phi muốn xem lại bản tin hôm nay, bật VPN, cuối cùng cũng xem được tin tức Cảng Thành.

Cô biết rất ít chuyện về Lê Tiện Nam.

Lê phu nhân và ba Lê liên hôn, rõ ràng Lê phu nhân không làm kinh doanh, tìm kiếm một chút, lần này tìm thấy một bức ảnh, Lê phu nhân là người Mỹ gốc Hoa, phía dưới ghi tên bà là Ngô Thiên Như.

Ngô Thiên Như chăm sóc bản thân rất tốt, hơn năm mươi tuổi vẫn có khí chất rất thu hút, gương mặt hiền lành, rất dễ gần, búi tóc, mặc sườn xám, tham dự bữa tối từ thiện, liếc mắt một cái đã nhìn ra dáng vẻ Hoa kiều của bà ấy, nhan sắc phương Đông rất phù hợp với thẩm mỹ phương Tây, lông mày cao, mắt phượng, cười lên rất đẹp.

Nhưng Diệp Phi liếc mắt một cái —— Lê Tiện Nam nói Lê phu nhân không phải là mẹ anh.

Có rất ít tin tức về Lê Tiện Nam, có người nói anh rời khỏi nhà họ Lê, bắt đầu đầu tư độc lập, cũng có người nói Lê Tiện Nam sẽ kế thừa sản nghiệp của gia đình, Diệp Phi nhìn, nhớ ra, gần như rất ít khi thấy anh bận rộn công việc, cô không nhịn được cười, xem những chuyện này như trò vui.

Không có tin tức nào liên quan đến Thịnh Văn Tu.

Người ta luôn có hứng thú với bí mật của nhà giàu, nhưng không có tin tức gì liên quan đến Lê Tiện Nam.

Mẹ anh qua đời cũng vậy, không có tin tức gì.

Hồ nước sâu như vậy, bà không để lại gợn sóng nào.

Lại xem Weibo, hot search đột ngột xuất hiện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!