Chương 37: (Vô Đề)

Mùng tám, các công ty đã quay lại làm việc, hôm đó Lê Tiện Nam dậy sớm, đến Cảng Thành làm lễ ký kết, có một số việc không thể từ chối, chính là xuất hiện, ký tên.

Chuyến bay của Lê Tiện Nam cất cánh lúc mười giờ rưỡi, bảy giờ sáng anh xuống giường, di chuyển nhẹ nhàng, sợ đánh thức Diệp Phi ——

Mùng năm, tuyết rơi quá lâu, không ai quét tuyết trong sân, tuyết đọng một lớp thật dày, tuyết rơi không lạnh, tuyết tan mới lạnh, hai ngày qua, Diệp Phi chơi trong sân quên cả trời đất, nặn được hai người tuyết.

Nước trong hồ không bị đóng băng, dưới đáy hồ có hệ thống bơm tuần hoàn và sưởi ấm, cá vẫn bơi qua bơi lại.

Mùa đông lạnh giá cũng trở nên thật xinh đẹp.

Lê Tiện Nam tắm rửa, thay áo sơ mi và quần tây, tiện tay treo áo khoác lên ghế, Diệp Phi ngơ ngác tỉnh giấc, để lộ nửa gương mặt từ trong chăn, hỏi anh: "Lê Tiện Nam, anh sắp đi sao?"

"Ừ, buổi chiều hoặc tối anh sẽ về, hai ngày nay Cảng Thành có mưa, không biết có bị chậm trễ hay không."

Lê Tiện Nam đeo đồng hồ, bước đến bên giường, cúi người, Diệp Phi để lộ trán và chân mày, trắng trong thuần khiết, cô từ từ mở mắt, hai mắt cong cong, Lê Tiện Nam đã đoán ra từ trước, anh đưa tay vén mấy sợi tóc của cô, hôn lên trán cô: "Ngủ thêm một lát đi, có chuyện gì thì gọi anh."

Giống như lo lắng, dặn dò.

"Nếu không có chuyện gì thì sao?" Cô rúc người vào chăn, nhìn anh.

"Không có chuyện thì gọi anh làm gì, anh còn bận rộn công việc." Lê Tiện Nam cố tình trả lời cô.

"Bận rộn công việc thì không gọi được à?" Diệp Phi cố tình hỏi.

"Không được." Lê Tiện Nam cười, nụ cười mê hoặc, "Phi Phi thì được."

"Anh đi mau." Diệp Phi cũng cười, nằm trong chăn đá một cú, đuổi anh đi, "Anh đi mau đi, đừng để trễ chuyến bay."

"Em không có lương tâm, còn đuổi người ta đi." Lê Tiện Nam lại cúi người hôn cô, Diệp Phi thò tay ra, sờ sờ túi anh.

Lê Tiện Nam nắm lấy cổ tay cô, thuận miệng hỏi: "Sờ cái gì thế?"

"Sờ xem anh có mang theo hộp thuốc lá nào không!"

"Chậc, anh đi đây, thật hung dữ."

Nghe thấy lời này, Diệp Phi sửng sốt ngồi dậy trên giường, hôn lên mặt anh một cái, sau đó lại ngã xuống giường, vẫy tay tạm biệt anh.

Lê Tiện Nam cười khẽ, không trêu chọc cô nữa, điện thoại anh reo lên, Lê Tiện Nam bắt máy, vừa nói chuyện điện thoại vừa lấy áo khoác.

Diệp Phi nhìn bóng lưng anh rời đi, cô nhấc chăn, bước xuống thảm trải sàn, chạy đến cửa sổ.

Mấy phút sau, bóng dáng của Lê Tiện Nam xuất hiện trong sân.

Anh đi công tác thời gian ngắn, không mang theo hành lý, anh mặc áo khoác dài màu đen không cài nút, cắt may tỉ mỉ, âu phục và cà vạt cũng tối màu, khăn choàng xám choàng quanh cổ, lộ ra cổ áo trắng ngay ngắn, vô cùng nghiêm túc, chỉnh tề.

Diệp Phi mặc đồ ngủ, bước đi trên thảm trải sàn, nhìn anh bước đi trên nền đá xanh trong sân, tuyết trắng mênh mông bao phủ mặt cỏ xung quanh, mấy cành cây khô cũng bị tuyết đè ép, run rẩy.

Giữa mùa đông trắng tinh hiu quạnh, anh là một sắc xuân rất khác, khiến người ta đắm chìm.

Anh là tảng băng lạnh lẽo, xa rời biển người, nhưng anh cũng là Lê Tiện Nam lưu luyến, thâm tình với cô.

Lê Tiện Nam nói chuyện điện thoại, hình như đã phát hiện ra, hoặc là do thần giao cách cảm, anh quay đầu nhìn lại, bắt gặp Diệp Phi đang ghé vào cửa sổ nhìn anh, vốn dĩ anh đang nghe người bên kia nói đến dự án đầu tư hôm nay, không có biểu cảm hay tâm trạng gì.

Kết quả là, anh nhìn thấy Diệp Phi ghé mắt vào cửa sổ, dây áo hơi trượt xuống bờ vai trắng trẻo của cô, cô mỉm cười vẫy tay với anh, Lê Tiện Nam cảm thấy vào thời khắc đó, cô là bóng dáng nổi bật nhất trong thế giới xám trắng.

Sau khi anh rời đi, Diệp Phi định đến trường giáo dục đặc biệt, xuống giường, rửa mặt xong, cô phát hiện Lê Tiện Nam đã gọi bữa sáng cho cô, còn ấm nóng trên bàn ăn, Diệp Phi ăn sáng xong, chuẩn bị ra ga tàu điện ngầm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!