Chương 36: (Vô Đề)

Sáng sớm mùng sáu, điện thoại của Lê Tiện Nam reo liên tục, nhưng anh tắt đi.

Diệp Phi nghe thấy, đẩy đẩy anh: "Nếu anh phải đi làm thì đi đi, em ở đây một mình cũng không sao."

"Không đi."

"Không phải ngày ngày anh đều đi làm sớm…"

"Chẳng phải ngày ngày ở bên em thì tốt hơn à?"

Điện thoại của Lê Tiện Nam bị tắt, căn phòng lại yên tĩnh, đây cũng là một ngày hơi phóng túng quá, anh ít khi dây dưa vào buổi sáng, Diệp Phi ít khi thắng được cơn buồn ngủ.

Thời tiết mùa đông ở Yến Kinh rất đẹp, mùa đông ở đây hầu như không bao giờ có mưa gió ẩm ướt, nhưng mấy ngày trước có tuyết, tuyết rơi vào ban đêm.

Từ mùng hai, dự báo thời tiết đã nói sẽ có tuyết, đi đường cẩn thận, nhưng mấy ngày liền không có tuyết, đến tối mùng bốn mới có.

Ngày đó, Diệp Phi và Lê Tiện Nam ôm nhau trong phòng khách, xem một bộ phim cũ, là "Love Actually", tập hợp mấy câu chuyện ngắn, là quan niệm về tình yêu ở từng giai đoạn, mười câu chuyện xâu chuỗi với nhau, tạo thành chân lý thật sự của tình yêu.

Diệp Phi nắm tay Lê Tiện Nam, hỏi anh: "Anh thì sao, quan niệm của anh về tình yêu là gì?"

Màn hình chiếu phát đến đoạn tỏ tình bằng bìa cứng kinh điển.

Lê Tiện Nam nói: "Anh ba mươi mấy tuổi rồi, toàn là họa đại bính, anh không tin vào chuyện hư vô mờ mịt, chỉ hành động thôi."

Anh trả lời như vậy, Diệp Phi cảm thấy hơi mất hứng, lấy một viên kẹo cai thuốc từ trong túi của anh, nhét vào miệng anh, giả vờ hung dữ, nói: "Ăn đồ ngọt đi, nói chuyện dễ nghe một chút."

Nghĩ lại, thấy cũng đúng, không bao giờ nghe được Lê Tiện Nam nói lời ngon ngọt, cũng không nghe được lời hứa hẹn nào.

Lê Tiện Nam bị cô chọc cười, nắm lấy cổ tay cô, đè cô lên sofa, cúi người hôn cô, chắc chắn anh cố tình, nụ hôn vừa dài vừa sâu, hơi lạnh của kẹo cai thuốc thấm lên môi cô, vị bạc hà nồng đậm, đầu tiên là đắng ngắt, sau đó chừa lại dư vị ngọt ngào.

"Ngọt không?" Lê Tiện Nam buông cô ra, mặt không đỏ, tim không run, anh giữ lấy cằm cô, ánh mắt dịu dàng, lại hơi mê hoặc, "Có cảm nhận được không?"

"Lê Tiện Nam!" Diệp Phi bị anh đè lên sofa, dây áo ngủ trượt xuống vai, vải lụa mềm mại, phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt, giống như làn môi bị anh hôn.

Lê Tiện Nam cười với cô, cầm lấy tay cô áp vào ngực, ghé đến gần, cười hỏi: "Anh không nói, em có muốn cảm nhận không?"

"…" Da mặt Diệp Phi ửng đỏ, cũng không biết lấy dũng khí từ đâu, đôi tay thon nhỏ ôm lấy cổ anh, "Anh không nói thì em nói…"

"Nói cái gì?" Lê Tiện Nam ghé đến gần, còn tưởng cô nói gì đó rất nghiêm túc.

Diệp Phi bị anh đè xuống, cô ngẩng đầu, mái tóc vốn dĩ đã buộc lên, không biết dây buộc tóc rơi ra từ lúc nào, tóc cô mượt mà, mềm mại như dòng nước, gò má cô ửng đỏ, một đôi mắt nhìn thẳng vào mắt cô, đáy mắt ẩn chứa rung động.

Hoặc là, giống như hiến tế.

Sáng tỏ hơn lần đầu.

Đêm đầu tiên đó, cô im lặng, hình như con gái luôn thích nói lời ngọt ngào hoặc thẳng thắn tỏ tình vào thời khắc đó, nhưng ngày đó, Diệp Phi không làm vậy, thân thể đã chìm đắm, cô giữ lại những lời kia, chỉ sợ lời tỏ tình quá nặng nề, anh không thích nghe.

Giống như giữ lại một chút lý trí cho bản thân —— ít nhất ngày đó không nói lời yêu, ít nhất có thể trấn an bản thân, nhìn đi, em không chìm đắm, em vẫn tỉnh táo, em không trao trái tim cho anh.

Ba từ "em yêu anh" quá nặng nề.

Ba từ lưu luyến trên đầu lưỡi, vất vả khổ sở.

Diệp Phi ôm cổ anh, hàng mi dài run rẩy, lời đến miệng, chừa lại cho cô một chút chỗ trống: "Lê Tiện Nam, em thích anh."

"…"

"Lê Tiện Nam, em thích anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!