Mấy ngày sau Tết, Lê Tiện Nam thường xuyên đưa Diệp Phi ra ngoài ăn, đôi lúc Triệu Tây Chính gọi cho Lê Tiện Nam, mời anh đến chơi, Diệp Phi cũng không quá để tâm, có lẽ là cũng nghĩ cho Diệp Phi, nhóm bọn họ chơi rất yên tĩnh.
Triệu Tây Chính cũng không đánh bài, không biết lấy từ đâu ra tay cầm điều khiển, hẹn vài người đến chơi game trên màn hình cong to đùng.
Đôi lúc Triệu Tây Chính đưa một điếu thuốc qua, nhưng Lê Tiện Nam không nhận lấy, Triệu Tây Chính nhướng mày, hỏi: "Sao thế, anh Nam? Bỏ thuốc lá rồi à? Có chuyện gì vui sao?"
Vừa nói, vừa trêu chọc nhìn Diệp Phi bên cạnh.
Lê Tiện Nam giật điếu thuốc trên tay anh ta, dụi vào gạt tàn thuốc: "Không phải hút thuốc thụ động cũng gây hại cho sức khỏe à?"
"Con mẹ nó." Triệu Tây Chính lớn giọng, đau lòng nói, "Tôi nhờ bạn mua từ bên nước ngoài đấy! Anh hút thuốc tám năm rồi mà."
Xong rồi lại hỏi: "Anh Nam, hay là lần sau tôi mang theo thuốc lá điện tử?"
"Thử xem." Lê Tiện Nam bình tĩnh nói, "Về nhà mà hút."
Triệu Tây Chính mặc kệ anh, đi trêu chọc Diệp Phi: "Phỉ Phỉ à, cô có bản lĩnh thật đấy, người ta hút thuốc nhiều năm như vậy, đột ngột ngừng hút sẽ sinh ra tác dụng phụ rất lớn, cô phải đau lòng vì anh Nam chứ."
Diệp Phi chỉ từng nghe qua, đột ngột cai thuốc lá sẽ sinh ra một loạt tác dụng phụ, chẳng hạn như buồn ngủ, không minh mẫn, có thể sẽ đau đầu, đôi khi mất ngủ.
Trước đây ba cô hút thuốc một thời gian cũng cai, khi đó Phùng Nghi mua cho ông rất nhiều hạt dưa và trái cây sấy, nhưng cai thuốc không phải là chuyện nói được sẽ làm được, đòi hỏi rất nhiều ý chí.
Diệp Phi nghĩ đến chuyện này, khi Lê Tiện Nam đưa cô về, Diệp Phi suy tư, nhân lúc Lê Tiện Nam đi lấy xe, cô chạy vào cửa hàng tiện lợi.
Trước đây đã từng nghe người ta nhắc đến một loại kẹo bạc hà giúp cai thuốc, Diệp Phi mua hai hộp, tiện tay nhét vào túi.
Lê Tiện Nam lái xe qua, thấy hai tay cô trống trơn, anh thuận miệng hỏi cô: "Mua gì thế?"
"Mua cái này cho anh."
Diệp Phi mở cửa xe ngồi vào, lấy hộp kẹo cai thuốc từ trong túi ra: "Hình như mấy ngày rồi anh không hút thuốc, Triệu Tây Chính nói, em mới nhớ đến tác dụng phụ, khi nào muốn hút thuốc, anh cứ ăn kẹo này đi."
"Nghe cậu ấy nói lung tung làm gì." Lê Tiện Nam cười khẽ, nghe Diệp Phi nói vậy, lời của anh hình như còn tràn ngập ý cưng chiều.
Thời gian đó, thỉnh thoảng Lê Tiện Nam lại đi ra ngoài, nhưng Diệp Phi không bận việc gì, đành đợi đến mùng tám trường học mở cửa trở lại, cô ghé thăm Diệp Đồng.
Triệu Tây Mi rất tốt bụng, Diệp Phi quá rảnh rỗi, phải hỏi cô ấy là thật sự không có gì để viết sao?
Triệu Tây Mi nói, ăn Tết đi, sau Tết lại nói tiếp, ăn Tết vui vẻ.
Diệp Phi quay về hẻm Hòe Tam, lại phát hiện cửa nhà bà Triệu bị khóa, hàng xóm nói Tết đến, bà Triệu cũng đi dâng hương, có lẽ chưa về.
Diệp Phi cũng không muốn ở một mình, nhưng Tiết Như Ý cũng đi chơi rồi, thành phố Yến Kinh rộng lớn như vậy, lại không thể liên lạc được với người nào, thật trống trải.
Lê Tiện Nam không ra ngoài lâu, thỉnh thoảng Diệp Phi ngủ nướng, trước khi ngoài, Lê Tiện Nam sẽ làm ầm ĩ lên, Diệp Phi không cam tâm, rúc vào chăn, xoay người.
Lê Tiện Nam ít khi nhìn thấy cô thế này, anh cúi người, nhất định phải hôn cô một cái, cuối cùng lại xoa xoa mặt cô, nói: "Đợi đi, lát nữa anh về đưa em đi ăn."
Lúc Lê Tiện Nam cai thuốc, cũng không phải hoàn toàn không cảm thấy gì.
Ban đầu anh ngủ không ngon giấc, cũng may là có Diệp Phi bên cạnh, mà bản thân cô lại ngủ rất nông, anh không nỡ đánh thức cô, đành phải ép buộc bản thân cai thói quen uống nước đá giữa đêm.
Nhưng sau khi cai thuốc lá, nhất là sau giai đoạn đào thải nicotine, cơ thể sẽ bước vào thời kỳ nhạy cảm nhất, sẽ khó chịu vô cớ, thậm chí tỉnh giấc mấy lần.
Anh vô thức chạm vào hộp thuốc lá, nhưng cuối cùng lại thu tay về.
Động tĩnh nhỏ xíu cũng làm Diệp Phi tỉnh giấc, cô ôm chăn ngồi dậy, bật đèn đọc sách, hỏi anh có chuyện gì, giọng nói còn buồn ngủ.
Lê Tiện Nam nói không có gì, ngủ tiếp đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!