Chương 34: (Vô Đề)

Diệp Phi và Lê Tiện Nam lười biếng ở Tây Giao Đàn Cung, Diệp Phi không hỏi tại sao anh không về nhà, cũng chưa từng hỏi về gia đình của anh.

Cũng không hẳn là chưa từng hỏi.

Qua giao thừa, Lê Tiện Nam xuống giường, rót cho cô một ly nước.

Còn lo lắng, mang một ly nước ấm cho cô.

Cổ họng của Diệp Phi hơi khô, cô cầm ly nước, nằm trên giường uống.

Thật sự là một đêm mập mờ, sôi sục, cuồng nhiệt.

Diệp Phi hỏi Lê Tiện Nam, những ngày này sẽ ở trong nhà sao?

Lê Tiện Nam hỏi cô muốn đi đâu, nói đi nghỉ mát cũng được.

Diệp Phi cũng không quá nhiệt tình trước chuyện này, nói: "Vậy ở nhà đi, nhưng anh không cần đi, ừm, chúc Tết hay gì à?"

Tết đến, hình như người phương Bắc rất xem trọng chuyện đi thăm họ hàng, chúc Tết, đặt nặng những lễ nghi này, ít nhất thì hồi Diệp Phi còn nhỏ là như vậy, mùng một Tết, người ta đi thăm họ hàng và chúc Tết cả ngày trời, đi chùa cúng bái, mùng hai, người đã kết hôn thường về nhà ăn cơm.

Hơi cứng nhắc, nhưng cũng sôi nổi.

"Tết hay không thì cũng vậy thôi, nhưng năm nay thì khác." Lê Tiện Nam nhấc chăn, chui vào.

"Khác thế nào?" Diệp Phi ngây ngốc hỏi.

"Không phải năm nay có em à?" Lê Tiện Nam lấy ly ra khỏi tay cô, đặt lên tủ đầu giường.

Diệp Phi ngoan ngoãn nằm cạnh anh, ôm lấy cánh tay anh, nói những chuyện linh tinh nhỏ nhặt.

Cũng vào thời khắc ấm áp như vậy, điện thoại của Lê Tiện Nam reo lên, nhìn thấy dãy số, Lê Tiện Nam dừng lại, chuyển sang chế độ im lặng, ném trở lại lên tủ đầu giường.

"Anh nghe máy đi, nhỡ đâu có chuyện quan trọng." Diệp Phi lắc lắc tay anh, khua tay múa chân, "Em sẽ không lên tiếng."

Lê Tiện Nam bị biểu cảm của cô chọc cười, hôm nay cô cũng có một ngày rất khốn khổ, buổi sáng rời giường bắt máy bay, buổi chiều đến Quảng Đông, lang thang bên ngoài, được anh đón về, chơi đến tận nửa đêm, lăn lộn một hồi, cũng đã gần năm giờ.

Lê Tiện Nam nghe lời cô, thư ký La gọi lại, lần này, Lê Tiện Nam bắt máy.

Thật ra, thư ký La cũng khổ tâm, buổi chiều đã gọi cho Lê Tiện Nam hơn hai mươi cuộc, nhưng anh không bắt máy lần nào, không cần đoán cũng biết tại sao ——

Hối thúc anh về nhà ăn bữa cơm tất niên, nhưng Lê Tiện Nam không muốn quay về.

Buổi tối, Lê Tiện Nam liên hệ, mượn tạm chuyên cơ của nhà họ Lê, nhất định là nhà anh biết chuyện, sợ anh lại ra ngoài với nhóm Triệu Tây Chính vào ngày Tết, bị đồn đại lung tung, đến lúc đó, chuyện gia đình bất hòa chắc chắn sẽ xuất hiện trên bản tin giải trí.

Trời đã tờ mờ sáng, thư ký La vẫn gọi không ngừng, vậy mà giọng nói vẫn bình tĩnh, rất có kỷ luật, máy móc nói: "Lê tiên sinh, mùng năm Tết sẽ có tiệc gia đình, mùng sáu phu nhân sẽ đi dâng hương, theo phép tắc, cậu phải có mặt."

"Còn gì nữa không?"

"Mùng tám cậu còn phải đến Cảng Thành làm lễ ký kết, rằm tháng giêng phải về nhà ăn cơm, sau đó cậu có thể tự do sắp xếp lịch trình đến tháng tư.

Lê Tiện Nam cong khóe môi, còn không buồn lên tiếng, cúp máy ngay.

Thật ra Diệp Phi nghe được một câu, chỉ có hai chữ, phu nhân.

Nhớ đến lời của Triệu Tây Chính, rõ ràng mẹ anh đã qua đời mà.

Nhưng Diệp Phi dừng lại một lát, nhấc chăn, chỉ về phía trước, ra hiệu cho anh biết, thoát ra khỏi vòng tay của Lê Tiện Nam.

Cuộc gọi của Lê Tiện Nam kéo dài chưa đầy hai phút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!