*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mới hơn mười giờ, máy bay hạ cánh, suốt cả quãng đường, Diệp Phi không buồn ngủ, cô tựa vào vai anh, trò chuyện mấy câu với anh.
Đôi lúc, Lê Tiện Nam lại kiểm tra điện thoại, trả lời vài tin nhắn, Diệp Phi sẽ ghé đến nhìn, Lê Tiện Nam sẽ đưa màn hình cho cô xem, nhàn nhã giải thích: "Tra xét cái gì, anh đang trả lời công việc."
Diệp Phi ghé đến nhìn, Lê Tiện Nam thật sự quá lười, người bên kia gửi rất nhiều tin nhắn, nhưng anh chỉ trả lời mấy chữ: được, ừ, phải.
"Anh làm việc gì?" Diệp Phi nghi hoặc hỏi anh.
"Người Yến Kinh nói thế nào ấy nhỉ?" Lê Tiện Nam xoay xoay điện thoại, nhét vào trong túi.
"Thế nào?"
"Vô công rỗi nghề."
Cấu trúc xương của anh rất đẹp, lúc nở nụ cười thiếu đứng đắn, vừa phong lưu vừa thâm tình, hai từ này rất mâu thuẫn, nhưng hiện ra cùng lúc trên người anh, khiến anh trông vô cùng mê hoặc.
Lúc Lê Tiện Nam đưa Diệp Phi ra khỏi sân bay, ngoài trời thật sự rất lạnh.
Diệp Phi nghĩ, khi đó đi đến Quảng Đông, cố ý mặc quần áo mỏng nhẹ, dù sao cũng chênh lệch nhiệt độ, kết quả là, ban đêm, Yến Kinh xuống âm độ, Diệp Phi chỉ mặc áo khoác mỏng, bên trong mặc áo len mỏng cùng một chiếc quần jean.
Lê Tiện Nam đưa cô đi ra, bảo cô đợi.
Diệp Phi ngoan ngoãn đứng ở lối ra đợi anh.
Lê Tiện Nam ra ngoài một lát đã quay lại, một chiếc xe quen thuộc dừng trước cổng ra, anh bước về phía cô, cầm một chiếc áo khoác dày và khăn choàng cổ trong tay.
"Hôm nay em rời đi, anh thấy em mặc rất ít, còn tính chuyện buổi tối đón em về, anh biết bạn nhỏ này trí nhớ rất kém mà."
Lê Tiện Nam choàng khăn quanh cổ cô: "Đi thôi."
Khăn choàng cashmere mềm mại, vương mùi xe anh.
Hương gỗ mát lạnh nhàn nhạt, còn có một chút mùi khói.
Diệp Phi đi theo anh, hỏi: "Lê Tiện Nam, có phải hôm nay anh hút rất nhiều thuốc lá không? Sao trên người anh nặng mùi khói thế?"
Thật ra, mùi thuốc lá của anh rất dễ chịu, có vị cay đắng nhè nhẹ, cũng không gắt.
Nhìn thấy hộp thuốc lá của anh, hẳn là loại thuốc lá được đặc chế riêng.
"Không thích à? Được rồi, anh không hút nữa." Lê Tiện Nam thuận miệng trả lời, lại nghĩ đến lời của Diệp Phi.
Uống ít nước đá, bớt hút thuốc lại, sống lâu trăm tuổi.
Tự dưng anh mỉm cười, hỏi cô có buồn ngủ không.
Diệp Phi lắc đầu, nói không buồn ngủ, còn hỏi anh: "Có phải anh định đưa em ra ngoài không?"
"Cái đầu này thật thông minh."
"Lê Tiện Nam." Giọng điệu dỗ dành của anh làm cô đỏ mặt, cô nói, "Anh đừng nói thế, em cảm giác như mình là bạn nhỏ vị thành niên vậy."
"Phải, là bạn nhỏ của Lê Tiện Nam."
"Lê Tiện Nam! Anh nói chuyện bình thường đi!"
"Nói chuyện người lớn nhé?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!