Mất ngủ thật sự rất khổ sở, nhất là khi mất ngủ do bị phụ thuộc vào nút bịt tai.
Cho dù nút bịt tai ngăn cách toàn bộ âm thanh, giống như con người sống trong môi trường chân không, nhưng yên tĩnh như vậy lại càng giống một thế giới khô khốc lạnh lùng, tất cả mọi nỗi thống khổ đều sẽ xuất hiện trở lại trong đầu cô, liên tục phóng đại, tra tấn cô.
Diệp Phi không biết tại sao mình lại khóc, rất nhiều thứ xâm lấn đầu óc cô cùng một lúc, thế giới lạnh lẽo bị vấy mực, nhuộm thành một mảng vẩn đục.
Lâu thật lâu sau đó, Diệp Phi mới cảm giác được điện thoại đang rung, cô cuộn tròn trên giường, lẳng lặng khóc rất lâu, hai mắt sưng đau, cô chạm vào điện thoại, thấy một dãy số hiện ra, cô có cảm giác không mấy chân thật.
Điện thoại hiện ra ba cuộc gọi nhỡ của Lê Tiện Nam.
Lê Tiện Nam ít khi gọi cô mấy lần liên tục.
Cuối cùng, Diệp Phi tỉnh táo trở lại, cô bắt máy, vừa khóc xong, giọng nói còn khàn khàn: "A lô."
Bên phía Lê Tiện Nam hơi im lặng, nhất định anh đã nghe thấy giọng nói cô khác thường.
Anh cầm điện thoại, tiếng hít thở đều đều truyền qua bên kia, Diệp Phi ngồi trên giường trong phòng khách sạn nhỏ xíu, hình như nước mắt đã ngừng rơi.
"Khóc cái gì, anh đâu có bắt nạt em." Lê Tiện Nam cười nhẹ, "Anh đến Quảng Đông công tác được không?"
Diệp Phi ngây người, lâu thật lâu cũng không phản ứng: "Anh… Anh đến Quảng Đông công tác cái gì?"
"Công tác thăm người thân." Hình như Lê Tiện Nam đang ngồi trên xe, lờ mờ nghe được động tĩnh, giống như xe đang chạy, anh cười nói, "Nào, gửi định vị cho anh."
"Anh thật… Có thật không?" Diệp Phi lắp bắp một hồi mới nói được một câu không đầu không đuôi.
"Anh có bao giờ lừa em không?" Lê Tiện Nam nói, "Em đang ở khách sạn phải không? Trả phòng đi, anh vừa ra khỏi sân bay, cho anh địa chỉ, anh đến đón em."
Diệp Phi đã ngừng khóc, nhưng nghe anh nói "Anh đến đón em", không kìm được nước mắt, đột nhiên lại giữ chặt điện thoại, khóc lớn, hình như tuyến lệ trong mắt hỏng rồi, không cách nào ngừng khóc được.
Giống như một người che dù, bước đi một mình giữa cơn mưa, đột nhiên gặp được một người khác, người đó không chỉ giúp cô chắn gió che mưa, còn đưa cô về một căn nhà ấm áp, hỏi cô có lạnh không, hỏi cô có đói không, còn nói, không sao đâu, sau này cô sẽ không phải ướt mưa nữa.
Diệp Phi cầm điện thoại khóc thật lâu, sau đó mới nói ra được mấy chữ, Lê Tiện Nam nghe cô khóc, nói, được rồi, đến ngay.
Lê Tiện Nam không cúp máy, Diệp Phi nói địa chỉ với anh, cầm điện thoại, nghe tiếng thở của anh, rất nhiều mảnh ký ức vụn vặt quay về với cô.
Mất ngủ sẽ không đột ngột tái phát, khi đó cô vừa đến Tây Giao Đàn Cung, ban đêm tỉnh giấc mấy lần, Lê Tiện Nam sẽ luôn thức dậy, chu đáo hỏi cô có cần nút bịt tai không.
Khi đó, anh thường uống nước đá vào ban đêm, Diệp Phi nói ban đêm uống nước đá có hại cho dạ dày, Lê Tiện Nam chỉ cười, nói, được rồi, anh không uống nước đá, chỉ ôm em ngủ thôi.
Lúc đó cô còn tưởng là mập mờ ám chỉ gì đó, nhưng không phải, cũng chính những chi tiết nhỏ nhặt nhiều vô kể này, làm Diệp Phi bất chợt phát hiện, tình cảm của cô đối với anh từ lâu đã không chỉ là lưu luyến.
Diệp Phi không nghĩ, nút bịt tai chỉ là thói quen của cô, sau đó lại trở thành chân tình của Lê Tiện Nam, cô khó lòng tưởng tượng được, nửa đêm, anh tự mình đi đến cửa hàng tiện lợi, chuẩn bị ba cặp nút bịt tai cho cô, cô cũng không cách nào tưởng tượng được, hôm qua, anh đã chuẩn bị bao lì xì và dù cho cô.
Diệp Phi càng nghĩ càng buồn, cô lau nước mắt, thu dọn đồ đạc, đi trả phòng.
Đêm giao thừa, thật sự không có mấy người ở khách sạn, khách sạn hết sức trống trải.
Diệp Phi trả phòng, đứng trên đường đợi Lê Tiện Nam, vẫn cảm thấy hoang mang, Yến Kinh ở miền Bắc, Quảng Đông ở miền Nam, Diệp Phi đã tra trên điện thoại, tổng cộng hơn hai ngàn cây số.
Diệp Phi đứng ngây ngốc trên đường, sau cơn mưa, Quảng Đông quá ẩm ướt, cô nhìn xa không rõ lắm, phía xa xa giống như bị sương mù giăng kín, cô mặc rất ít, nhưng thật kỳ lạ, cô không cảm thấy lạnh.
Giống như cô đang đứng trên đường, đợi Lê Tiện Nam đến đón cô về nhà.
Lang bạt kỳ hồ nhiều năm, chưa từng có người nào đến đón cô.
Diệp Phi xuống sớm, Lê Tiện Nam không cúp máy, cô không biết nói gì.
"Có lạnh không?" Lê Tiện Nam bất chợt hỏi, "Trả phòng chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!