Diệp Phi lên máy bay vào buổi sáng ba mươi, chuyến bay từ Yến Kinh đến Quảng Đông kéo dài ba tiếng.
Một giờ cất cánh, bốn giờ chiều đến nơi, nghĩa là Diệp Phi phải dậy sớm một chút để ra sân bay.
Cô cũng đã đặt vé trở về, ban đầu còn định về ngay trong đêm đó, nhưng Phùng Nghi không đồng ý, nói là phong tục đầu năm, lại gọi điện thoại ầm ĩ, Diệp Phi không muốn để ý đến bà ấy, nhưng Lê Tiện Nam không chịu được nữa, dỗ dành cô, nói về trễ thì về trễ, anh cũng không tức giận.
Diệp Phi muốn nói không được.
Ở vùng đất xa lạ kia, ngoại trừ Phùng Nghi, cô không có người thân nào, cả một gia đình lớn, cô chỉ nhận ra được vài người, có quá nhiều lễ nghi, mà cô lại không hiểu những lễ nghi này lắm.
Ngày đó, Diệp Phi và Lê Tiện Nam từ chỗ Triệu Tây Mi về, chuẩn bị đi ngủ sớm, Diệp Phi tắm xong, xuống lầu, có lẽ mấy ngày rồi Lê Tiện Nam không nhìn thấy đàn cá của mình, lại ngồi dưới cây hải đường trong sân, cầm đĩa sứ và thức ăn cá.
Một đàn cá koi chen chúc vây quanh.
Diệp Phi đứng trong phòng khách nhìn anh, vừa rồi trên đường, nhà nhà sáng đèn, đèn lồng đỏ treo dọc con phố, mấy trung tâm thương mại đã trưng bày hàng Tết, treo rất nhiều băng rôn trang trí.
Ở Tây Giao Đàn Cung —— có công ty quản lý bất động sản đến trang trí đường phố, nhưng dù sao Tây Giao Đàn Cung cũng không có nhiều hộ gia đình, trang trí rồi trông càng hiu quạnh hơn.
Lúc Diệp Phi nghỉ dưỡng ở khách sạn cùng anh, còn sợ anh ở nhà một mình buồn chán, đã mua một ít hạt dưa, hạt dẻ cười các loại, ít ra cũng có hương vị ngày Tết.
Mặc dù cũng biết, có lẽ Lê Tiện Nam sẽ không ở một mình trong Tây Giao Đàn Cung, chắc là anh sẽ đi cùng nhóm Triệu Tây Chính.
Diệp Phi mặc áo choàng tắm đi ra, đứng bên cửa, thò đầu ra, hỏi anh: "Bên ngoài có lạnh không?"
Lê Tiện Nam đặt đĩa sứ lên bàn, đứng dậy bước vào.
Cá koi tung tăng bơi lội trong nước.
Lê Tiện Nam đi vào, nắm lấy tay cô, nói: "Ngày mai anh không đưa em đi đâu, bảo Kha Kỳ đưa em đi."
"Anh không nỡ à?" Diệp Phi cười, hỏi anh.
Đến để đón cô, không phải đến để tiễn cô đi.
Lê Tiện Nam nghĩ ngợi, tự dưng phiền muộn.
"Phi Phi, nói ít thôi."
"Vậy ngày mai anh đi đánh bài với Triệu Tây Chính à?"
"Không đi, tăng ca, kiểm tra vài thứ."
"…Lâu như vậy rồi, em cũng chưa từng thấy anh bận rộn công việc."
"Đâu nhất thiết lúc nào cũng phải bận rộn công việc, chẳng phải là cần dành thời gian với Phi Phi nhà mình sao?" Lê Tiện Nam đẩy cô vào phòng, "Ngủ đi, anh đi tắm."
Diệp Phi kêu lên một tiếng, lúc anh vào phòng thay quần áo, cô lặng lẽ đẩy cửa.
Lê Tiện Nam đang cởi áo sơ mi, chỉ để lộ bóng lưng, bờ lưng đàn ông rộng lớn gợi cảm, lưng quần tây phác họa vòng eo gọn gàng, anh nhìn qua gương sát đất, thấy Diệp Phi ngoài cửa.
"Lê Tiện Nam, em muốn nói sớm với anh." Diệp Phi thò đầu vào, không nghĩ sẽ nhìn thấy cảnh đẹp này, cô mím môi, cười với anh, "Chúc mừng năm mới."
Lê Tiện Nam cầm áo choàng tắm lên, nhìn Diệp Phi qua gương: "Muốn nhìn tiếp không?"
"…" Diệp Phi vội vàng đóng cửa, rời đi.
Lê Tiện Nam cười.
Hơn tám giờ sáng, Diệp Phi thức dậy, quay đầu nhìn lại, thấy Lê Tiện Nam vẫn đang ngủ, mặc dù đêm qua Diệp Phi đi ngủ sớm, nhưng có cảm giác Lê Tiện Nam ngủ không ngon, đã tỉnh giấc hai lần, cô vô thức hỏi anh có chuyện gì, Lê Tiện Nam nói không sao, bảo cô ngủ tiếp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!