Chương 28: (Vô Đề)

Bảy, tám ngày trước khi Diệp Phi rời đi cũng xem như rất vui vẻ, ở bên Lê Tiện Nam tại khách sạn suối nước nóng này, ăn, ngủ, xem mấy bộ phim cũ bằng máy chiếu của khách sạn, rất hài lòng.

Thỉnh thoảng gặp Triệu Tây Chính, Triệu Tây Chính sẽ kéo Diệp Phi đi chơi, anh ta cũng không phải người xấu, thậm chí còn tương đối thấu đáo, lúc nào anh ta cũng có cơ hội chiến thắng, nhưng cuối cùng cố tình để Diệp Phi chiến thắng.

Diệp Phi không cam tâm, nói, anh đừng đối đãi với tôi khác biệt như vậy.

Chai rượu trên bàn đã mở nút, giữa ánh sáng mờ mịt, Lê Tiện Nam đang nói chuyện điện thoại, Triệu Tây Chính vô tội nói không thể, anh ta nói xong lời này, cũng không biết là say hay là đang đùa giỡn, giọng điệu lôi kéo: "Không chừng sau này tôi phải gọi cô là chị dâu, lúc đó thì nhớ đến tôi, nói tốt về tôi với anh Nam, tôi không có bản lĩnh to lớn gì đâu."

Tự dưng Diệp Phi hơi luống cuống, Triệu Tây Chính lại cười, hai tay cầm ly nước đưa cho cô.

Diệp Phi cảm thấy thế này quá khoa trương, không muốn làm mất mặt anh ta, cho nên đành phải nhận lấy.

Thật ra cô đã mở bao lì xì ngày đó ra, mấy tờ tiền có số seri liên tiếp, bao gồm số 888 may mắn, ở phương Bắc, số tiền lì xì luôn là số chẵn, mấy trăm, mấy ngàn, chỉ có nhóm này mới có phong tục lì xì con số may mắn, Triệu Tây Chính cũng có ý tốt.

Mà tất cả những chuyện này đều là vì cô đi theo Lê Tiện Nam, cô làm gì cũng đúng, cũng vì ở bên cạnh anh, cô mới có thể hưởng thụ vô số ưu đãi và ngoại lệ.

Giống như ngày đó thuận miệng nói xoài không ngọt, hôm sau, khách sạn đã mang đến một loại xoài khác, ngọt như mật.

Người ta rất dễ lạc lối trong những ưu đãi này, nhưng Diệp Phi lại cực kỳ tỉnh táo.

Triệu Tây Chính lại bắt đầu chơi với những người khác, ba, bốn người đàn ông ngồi trong phòng khách, lần này còn gọi thêm hai cô gái, là hai gương mặt đã xuất hiện trên mấy bản tin giải trí, tiểu hoa gì đó, Diệp Phi không nhận ra.

Những người này sống trong nhà cao tầng, ở vị trí xa xỉ nhất của nơi tấc đất tấc vàng này, từ nhỏ đã ăn ngon mặc đẹp, giống như Triệu Tây Chính, mấy ngày trước, Tề Minh Viễn đã nói, nếu ba cậu không góp tiền xây một tòa nhà, cậu cũng đâu thể tốt nghiệp được.

Triệu Tây Chính học tại một ngôi trường danh tiếng, xếp hạng cao trên thế giới.

Nếu như không phải vì Lê Tiện Nam, người như họ sẽ không bao giờ có liên quan đến cô.

Diệp Phi cúi đầu ăn xoài, ngày đó khách sạn mang đến, họ còn cố ý nói, đây là xoài Thái Dương Chi Ngọc nhập khẩu, vỏ đỏ, nép mình trong mâm trái cây, ngày đó Diệp Phi còn thấy lạ, cô cắt xoài, đưa cho Lê Tiện Nam, nói rất ngọt, sao quả xoài này lại có màu đỏ.

Quản lý nói xoài này được nhập khẩu, sản lượng cực kỳ ít, rất quý giá, có độ ngọt cố định, cô tra giá, phát hiện hai quả xoài có thể tiêu tốn tiền lương cả năm trời của cô.

Nho cũng được gửi đến từ Okayama, ngày đó Diệp Phi không có khẩu vị, quản lý lại nói, còn có cherry 4J và kem dâu tây vừa được giao đến, cô Diệp muốn ăn cái gì, chúng tôi cũng có.

Thật sự là ưu đãi.

Ngoài những thứ đó, điều đặc biệt nhất chính là Lê Tiện Nam, đối với cô, anh không hề biết giới hạn là gì, hình như thật sự xem cô là bạn gái.

Mặc dù đoạn tình cảm này, họ chưa từng định nghĩa nhau là "người yêu".

Ngày đó, Diệp Phi đang tựa người vào thành suối nước nóng, sau lưng có một mâm trái cây mà khách sạn mang đến.

Lê Tiện Nam ngồi ghế trên thành hồ, nói chuyện điện thoại, giọng điệu rất khách sáo, cũng vì sắp đến Tết.

Diệp Phi nhìn Lê Tiện Nam, hoàng hôn buông xuống, anh mặc áo choàng tắm, gác chân lên bàn thấp, không có biểu cảm gì, lắng nghe người bên kia nói chuyện.

Lê Tiện Nam phát hiện ra Diệp Phi đang nhìn, cũng ngước mắt nhìn cô, Diệp Phi xoay người, bám vào thành hồ bằng đá, dùng nĩa ghim một quả dâu tây, cho vào miệng, sắc mặt của Lê Tiện Nam vừa mới lạnh lùng, tự dưng cũng bật cười, anh hôn gió với Diệp Phi, Diệp Phi ngây ngốc cắn dâu tây, Lê Tiện Nam vừa nói chuyện công việc, vừa cười với cô.

Diệp Phi đỏ mặt, xoay lưng lại ăn dâu.

Lê Tiện Nam cúp máy, nghiêng người về phía trước, Diệp Phi đang cầm đĩa, tập trung ăn dâu tây, Lê Tiện Nam đến gần: "Lần này có ngọt không?"

"Ngọt." Diệp Phi ngây ngốc nói.

Lê Tiện Nam giữ lấy cằm cô, hôn cô, Diệp Phi cầm đĩa trên tay, ra sức đẩy anh ra.

Lê Tiện Nam vẫn chưa thỏa mãn: "Sao thế này, không ngọt bằng Phi Phi nhà mình."

"…" Diệp Phi cầm đĩa đi sang phía bên kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!