Lê Tiện Nam nói chuyện điện thoại mấy giây đã cúp máy, lát sau, quản lý khách sạn bưng xoài lên cho Diệp Phi, còn nhắc Triệu Tây Chính: "Triệu tiên sinh, lát nữa Tiểu Thịnh tổng sẽ ghé qua."
Triệu Tây Chính dừng đánh bài một lát, giọng điệu căng thẳng: "Đến làm gì?"
Quản lý không nghĩ Triệu Tây Chính hỏi như vậy, ông ấy khó xử: "Có lẽ là cuối năm, đi kiểm tra công việc một chút."
"Tết rồi còn mang xui xẻo đến?" Triệu Tây Chính cười, ném lá bài lên bàn, len lén liếc nhìn Lê Tiện Nam, "Đừng làm phiền bọn tôi."
Quản lý gật đầu, Triệu Tây Chính khoát khoát tay, mọi người trong bàn đổi chủ đề, nhưng rõ ràng có mấy giây im lặng.
"Sắp đến Tết rồi, các cậu có kế hoạch gì?" Triệu Tây Chính đá người bên cạnh dưới mặt bàn.
"Làm gì có kế hoạch, còn phải đợi đến mùng năm, ba tôi bảo tôi về quét mộ, chúc Tết, còn cậu, Triệu đại thiếu gia?"
"Ai mà dám ra lệnh cho tôi?" Triệu Tây Chính cười sảng khoái, nói, "Tôi định mở một studio trò chơi điện tử, đầu tư cho vui, đến lúc đó mời các cậu tham gia."
"Được rồi, Tết chán quá, ba tôi mà không gọi tôi về ăn Tết, tôi đã đi Tam Á mấy ngày."
Người trong bàn nhàn nhã trò chuyện.
Lê Tiện Nam nghiêng đầu nhìn Diệp Phi, Diệp Phi chăm chú ăn xoài, Lê Tiện Nam ghé đến gần cô: "Cho anh ăn thử."
Diệp Phi ngoan ngoãn đưa một miếng xoài sang.
Lê Tiện Nam ngậm chiếc muỗng bạc, Diệp Phi nói: "Không ngọt như vừa rồi."
"Không ngọt cũng ăn." Lê Tiện Nam đưa tay xoa xoa mặt cô, "Lát nữa anh đi tắm suối nước nóng với em."
Triệu Tây Chính chua chát: "Anh Nam, đủ rồi đấy, thấy bọn tôi cô đơn, anh còn khoe khoang với anh em."
Hình như tâm trạng của Lê Tiện Nam đã tốt hơn, điện thoại trên bàn reo mấy lần, lần này là công việc, anh đưa bài cho Diệp Phi, bảo Diệp Phi chơi với bọn họ.
Trước đây, Diệp Phi từng xem người khác chơi poker, cũng thế chỗ cho Lê Tiện Nam.
Nhưng mọi người trong bàn đều giữ mặt mũi cho cô, Diệp Phi ngây ngốc đánh bài, chơi bao nhiêu cũng không thua được, Lê Tiện Nam ngồi trên ghế mây ngoài sân hiên nghe điện thoại.
Triệu Tây Chính bảo phục vụ mang đồ lên, sau đó vào nhà vệ sinh, lúc quay ra, anh ta cầm một bao lì xì trong tay.
Bao lì xì được đưa cho Diệp Phi.
"Giữ đi, chúc mừng năm mới, Phỉ Phỉ." Triệu Tây Chính biết có lẽ cô sẽ không nhận, cho nên anh ta nhét bao lì xì vào túi xách của Diệp Phi, lại đứng thẳng dậy, nghiêng người nói, "Dù sao tôi cũng phải giữ thể diện cho cô, anh Nam không có nhiều người ở bên cạnh, có cô cũng rất tốt. Cô yên tâm, tôi cũng không cho cô nhiều tiền đâu, chỉ thể hiện một chút tình cảm thôi."
Lời vừa phát ra, bao lì xì đã được nhét vào túi, Diệp Phi không thể từ chối, cô chỉ cười, nói cảm ơn, tranh thủ lúc này, cô nghĩ ngợi mấy giây, sau đó hỏi: "Vừa rồi quản lý nhắc đến Tiểu Thịnh tổng… Là ai?"
Triệu Tây Chính chờ chia bài, vừa chờ vừa rút một điếu thuốc, ngậm vào miệng, nghe câu hỏi của Diệp Phi, Triệu Tây Chính không dời mắt, im lặng mấy giây, nói: "Em trai của anh Nam."
"Họ Thịnh sao?"
"Phải, Thịnh Văn Tu."
Tiểu Thịnh tổng… Tại sao lại không mang họ Lê?
Triệu Tây Chính không muốn nhiều lời, Diệp Phi cũng không hỏi nữa.
Đúng lúc này, có tiếng gõ cửa phòng, Diệp Phi nghe có người chào hỏi từ phía xa xa, lúc quay đầu lại, cô nhìn thấy một gương mặt, ở một phương diện nào đó, cô cũng biết đến người này.
Là người có cái tên mà cô đã nghe qua vô số lần, Tông Ngọc.
Đây là lần đầu tiên Diệp Phi gặp Tông Ngọc, anh ta cao ráo, trông không lớn lắm, có lẽ tầm hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, dáng vẻ công tử phóng túng, mắt hai mí rất sâu, tóc vuốt ngược, có lẽ là vì mắt hai mí quá sâu, cho nên trông hết sức lười biếng, chẳng khác nào một kẻ nghiện, nụ cười cũng giả tạo hết sức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!