Nhận được cuộc gọi của Phùng Nghi, Diệp Phi ngạc nhiên, nhưng cũng không quá ngạc nhiên.
Quan hệ mẹ con giữa cô và Phùng Nghi tan vỡ thế nào, cô cũng không còn nhớ rõ, có quá nhiều chuyện xảy ra, cô chỉ nhớ lúc thi đại học xong, Phùng Nghi muốn cô vào đại học sư phạm của tỉnh, nhưng Diệp Phi không nghe, nhất định nộp hồ sơ vào đại học Yến Kinh, ngày đó rời đi, không ai hỏi cô một câu, Phùng Nghi cũng không liên lạc với cô, chỉ đến Tết mới gọi cho cô, giống như đang cố gắng duy trì mối quan hệ này.
"Phi Phi, Tết này con có về không?" Bên Phùng Nghi phát ra tiếng mạt chược, thật ra người phương Bắc ít khi chơi mạt chược vào dịp Tết, không biết Phùng Nghi học từ khi nào, có lẽ là học từ họ hàng của Phí Minh Huy.
Phí Minh Huy là cha dượng của cô.
Diệp Phi không muốn về, cô nói: "Dạ không, năm nay con có việc."
"Việc gì? Con cũng biết chú Phí có nhiều phong tục, không về thì còn ra thể thống gì? Năm nay còn phải tế tổ…" Phùng Nghi chơi mạt chược, có người nói tiếng Quảng Đông, Diệp Phi không hiểu, sau đó lại nghe giọng cười khoa trương của Phùng Nghi, nói tiếng Quảng Đông không ra ngô ra khoai gì, "Ừ, biết, khi nào ăn?"
Diệp Phi cầm điện thoại đứng bên cửa sổ, Lê Tiện Nam cố tình tránh ra, ngắm nghía máy chiếu.
"Chậc, Phi Phi, hai mươi chín âm lịch này về đi, hai, ba năm rồi chưa về, mấy ngày trước chú Phí còn hỏi thăm con, về ăn bữa cơm tất niên rồi lại đi." Phùng Nghi cười ha hả với người xung quanh, giống như nói với Diệp Phi vài câu lấy lệ, sau đó lại nói chuyện với người bên bàn bài, "Con gái của tôi, học ở đại học Yến Kinh… Làm gì có chuyện ở lại Yến Kinh, về làm ăn với Minh Huy cũng tốt…"
"Mẹ, con đâu có nói tốt nghiệp xong sẽ quay về."
"Con bớt làm mẹ bực bội đi, con ở đó làm cái gì? Người ta gièm pha cho." Phùng Nghi thấp giọng nói, sau đó lại tận tình khuyên bảo, "Con cũng biết mấy năm qua mẹ cũng không dễ dàng gì, bị người nhà họ Phí xem thường, về ăn một bữa cơm đi, người nhà chú Phí của con đều trở về, mẹ thành người ngoài…"
Đối với Phùng Nghi, Diệp Phi có cảm xúc rất mâu thuẫn.
Trước khi ba cô qua đời, rõ ràng gia đình cô rất hạnh phúc, nhưng đã nghèo còn mắc cái eo, khó khăn lắm mới vượt qua được cửa ải khó khăn, ba cô lại qua đời vì ung thư.
Nợ nần, trả nợ xong lại tiếp tục nợ nần.
Diệp Phi năm đó mười lăm, mười sáu tuổi, Phùng Nghi đưa cô rời Xuân Tân đến Quảng Đông, làm công một thời gian, bà tái giá, đúng lúc Phí Minh Huy vừa ly hôn, đó không phải là một thành phố lớn ở Quảng Đông, Phí Minh Huy làm thợ mộc, cũng coi như một nghề tốt ở địa phương, Phùng Nghi thật sự rất xinh đẹp, ngay cả quãng thời gian khó khăn nhất trong nhà, người phụ nữ này cũng không hề già nua, xộc xệch.
Diệp Phi chưa từng hiểu những phong tục phiền phức đó, trong mắt cô, Phí Minh Huy hoàn toàn khác với ba cô, ba cô cũng là người làm ăn, nhưng rất có khiếu hài hước, dù cho tình hình tài chính của gia đình đi xuống, ông chưa từng đối xử tệ với cô.
Phí Minh Huy thì khác, lần đầu tiên cô gặp ông ấy, cô tưởng ông ấy là một tay nhà giàu mới nổi khôn khéo, nói tiếng Quảng Đông, đối xử thô lỗ với nhân viên —— sau này mới biết, ông ấy chửi bậy.
Diệp Phi không thích.
"Mẹ, có phải là sắp đến giỗ ba con không?" Diệp Phi trầm lặng một lát, "Hay là con về Xuân Tân, quét mộ cho ba."
"Về ăn bữa cơm tất niên rồi đi." Phùng Nghi kiên quyết nói, sợ cô từ chối, bà lại giở lá bài tình cảm, "Lâu rồi mẹ chưa gặp con."
Diệp Phi cúp máy một hồi lâu, cũng chưa thể trấn tĩnh được, cô cầm điện thoại trong tay, suy tư rất nhiều.
Vì cô không thích Phí Minh Huy, bây giờ cô cũng không thích Phùng Nghi, hoặc là vì Phùng Nghi luôn hời hợt, nhắc đến chứng tự kỷ của Diệp Đồng, bà lại trách cô, mặc dù trước đây, Phùng Nghi là một người mẹ tốt.
Diệp Phi ngồi trên ghế lắc lư trong phòng khách, cách đó không xa, hoa hướng dương tỏa hương thơm nhàn nhạt, cô quay đầu, nhìn thấy Lê Tiện Nam ngồi bắt chéo chân, cầm hai đĩa DVD trong tay, hình như là đang nhìn ảnh bìa.
Tự dưng Diệp Phi cảm thấy Tây Giao Đàn Cung giống như một nhà kính độc lập, tách biệt cô khỏi hết thảy lạnh lùng của thế gian này.
Trong hiểu biết của cô, lẽ ra "nhà" phải ấm áp, từ lúc nào cô đã mất đi khái niệm nhà? Cũng không nhớ rõ, có lẽ là trước năm mười lăm tuổi.
Thấy cô cúp máy một hồi cũng không đi đến, Lê Tiện Nam bước sang chỗ cô, ghế lắc lư rất thoải mái, Diệp Phi thấy anh đi đến, vô thức đứng dậy, nhưng anh không rời đi, lại ngồi lên ghế lắc lư, vươn tay kéo Diệp Phi ngồi lên đùi mình.
Diệp Phi lựa lời cẩn thận, hình như hôm qua cô vừa nói muốn đón Tết với anh, Diệp Phi nhìn anh, cảm thấy hơi áy náy.
"Nghĩ gì thế, sao mặt mày ủ dột rồi?" Lê Tiện Nam giữ lấy mặt cô, hai ngón tay kéo khóe miệng cô lên trên.
Diệp Phi không khỏi bật cười, chậm rãi nói: "Có lẽ em phải về nhà ăn bữa cơm tất niên, hay là em mua vé trước, ăn xong sẽ quay lại."
"Em bỏ anh chăn đơn gối chiếc à?" Lê Tiện Nam đưa tay chạm vào mũi cô, giọng điệu hờ hững.
"Làm gì nghiêm trọng như vậy…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!