Chương 25: (Vô Đề)

Diệp Phi ngủ rất say, cũng vì đêm qua đã tiêu hao gần hết thể lực, sau đó còn xem một bộ phim với anh, cuối cùng là tiêu hao hết tinh thần.

Ngày đêm đảo lộn, Diệp Phi lờ mờ nhớ ra, gần năm giờ sáng mới ngủ, rúc vào lòng anh trên ghế lắc lư.

Kết quả là, vừa tỉnh dậy, ngoài trời đã tối, nhìn đồng hồ treo tường, đã hơn năm giờ chiều.

Trời vừa chập tối.

Đây cũng là lần đầu tiên trong hai mươi hai năm cuộc đời, cô phóng túng như vậy.

Mà điều làm Diệp Phi ngạc nhiên nhất chính là khi quay đầu lại, cô nhìn thấy Lê Tiện Nam.

Hoặc nói chính xác hơn, anh ôm cô từ phía sau, tựa cằm lên cổ cô, giống như họ đang hôn nhau, hơi thở của anh mơn man trên làn da cô.

—— Lúc đó Diệp Phi mới nhận ra, anh ôm cô thế này cả đêm, thân thể cô chỉ hơi tê dại.

Chăn lông ngỗng vương mùi hương mát lạnh đặc trưng của anh, Diệp Phi ra sức ngửi ngửi, nhưng không rõ là loại nước hoa gì, chỉ cảm thấy mùi hương này thật gây nghiện.

"Sáng sớm thức dậy đã ngửi cái gì đấy? Em là chó con à?" Thanh âm trầm khàn của Lê Tiện Nam vang lên bên tai cô, cảm giác rất thâm sâu.

Anh thức dậy, bàn tay của anh cũng tỉnh giấc, anh đặt tay lên eo cô, ôm cô chặt hơn vào lòng, vùi mặt vào cổ vai cô.

"Anh dùng nước hoa gì thế?" Diệp Phi bị anh ôm trong lòng, lưng áp lên lồng ngực anh, tư thế thân mật thế này, phá tan tâm trạng sáng sớm của cô.

"Anh không để ý." Lê Tiện Nam giả vờ ngửi ngửi cô, đột nhiên xấu tính hôn lên cổ cô, sau đó hôn vai cô.

Nhưng hình như còn chưa đủ, anh vòng tay qua lồng ngực cô, véo véo cằm cô, chống người dậy hôn cô.

"Sao hôn Phi Phi nhà mình lại thích thế này, hửm?"

"…" Diệp Phi đẩy anh ra, bờ vai bị anh hôn lên giống như đang bốc lửa, "Không được."

"Không được cái gì, hửm?"

Ban đầu còn tưởng anh là một người đàn ông thuần khiết như ngọc, nhưng đâu phải như vậy, anh cũng có một chút ý đồ xấu, ít nhất là đối với cô, có sự gợi cảm khó lý giải.

Lê Tiện Nam lại nằm xuống, ôm cô trong lòng một hồi, giống như một người vừa tỉnh dậy đột ngột, cần thời gian để thích ứng.

"Trễ rồi, hay là gọi thức ăn về, điều chỉnh lại lịch sinh hoạt." Diệp Phi thận trọng nói, "Ngày mai anh có ra ngoài không?"

"Cũng không cần." Anh lại mập mờ trả lời.

Diệp Phi không hỏi thêm, cô lấy điện thoại ra xem, bình thường, bất kể cô có ngủ trễ thế nào, vẫn luôn luôn dậy sớm, bây giờ đi theo Lê Tiện Nam, lại buông thả hơn trước kia một chút —— thật ra công việc thực tập này tương đương với không làm gì cả, chỉ viết vài nội dung cho Hàn Dịch, áp lực cũng không lớn.

Trên điện thoại có mấy thông báo, có tin nhắn của Tiết Như Ý, một email của Bồ Nhạc Sinh, bên trong nêu ra một số ý kiến điều chỉnh khóa luận, bốn, năm cuộc gọi nhỡ.

Đầu số Xuân Tân, không cần lưu số cũng biết là ai.

Diệp Phi rũ mắt, trả lời mọi thông báo cần trả lời, nhưng không gọi lại cuộc gọi kia.

Lê Tiện Nam ôm cô từ phía sau, nheo mắt nhìn màn hình, còn tốt bụng nhắc nhở cô: "Còn có cuộc gọi kìa."

"Không gọi lại."

"Thành phố Xuân Tân?"

"Mẹ em." Diệp Phi nhẹ giọng trả lời, lại đổi chủ đề, hỏi anh, "Anh muốn ăn gì?"

"Em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!