Nói đến đêm đó, một nửa ký ức là đau đớn, nửa còn lại là hạnh phúc.
Hình như mọi cô gái đều trải qua lần đầu này, mặc dù cũng động lòng, nhưng vì căng thẳng mà cô lại cực kỳ tỉnh táo, cho nên cô run rẩy lên tiếng, chậm một chút.
Lê Tiện Nam chỉ hôn lên môi cô.
Sự dịu dàng cũng ẩn giấu trong từng nụ hôn.
Luôn có những bộ phim khuôn sáo, các nhân vật sẽ tỏ tình vào thời khắc này, giống như lời hứa thuở thiếu thời, Lê Tiện Nam chưa từng hứa cái gì, cô vẫn bằng lòng tin tưởng, sự chân thành của anh dành cho cô nằm trong những điều nhỏ nhặt.
Rất vững vàng, rất bình đạm.
Cảm giác này cũng thật kỳ lạ, giữa giây phút hỗn độn, Diệp Phi nhớ lại nụ hôn ngày đó, viên đá vỡ tan trong miệng cô, hơi lạnh lập tức tan thành vị ngọt.
Nghe nói lần đầu nên có một chút phép tắc, mà đúng là có thật.
Lê Tiện Nam kiềm chế dục vọng trong đáy mắt, nhìn Diệp Phi khẽ nhíu mày, anh đưa tay vuốt vuốt, Diệp Phi kéo tay anh xuống, hốc mắt ươn ướt.
Lê Tiện Nam cười khẽ, hỏi cô: "Có đau không?"
"…Dạ." Cô thấp giọng trả lời.
Lê Tiện Nam lại nhẹ nhàng hỏi cô: "Có muốn bật đèn không?"
"Đừng!" Máu dồn lên mặt của Diệp Phi, nói xong mới phát hiện anh cố ý, sau đó giọng điệu mềm mại của cô cũng thay đổi, Lê Tiện Nam bật cười, Diệp Phi xấu hổ và giận dỗi hết sức.
Xua đuổi hơi lạnh, Lê Tiện Nam cảm thấy quá nóng, nhưng hơi nóng này lại gây nghiện vô cớ.
Anh cũng có ý đồ xấu, khi cơn đau của Diệp Phi hóa thành cảm giác thức tỉnh, anh đưa hai ngón tay giữ lấy cằm cô, nhìn đáy mắt thâm trầm của cô, nhìn sự mê đắm mà cô không cách nào che giấu.
Trong mắt anh còn có một cảm xúc khác mà cô không thể nào nhìn thấu.
Tại sao không thể nhìn thấu?
Vì khi đó, Lê Tiện Nam ôm cô từ phía sau, cô khẽ nghiêng đầu, Lê Tiện Nam nâng cằm cô, hôn cô thật sâu, cửa sổ sát đất xuất hiện hai chiếc bóng nhàn nhạt đang đan vào nhau.
Cô thành tâm quỳ gối, không thể giấu được trái tim mình, dường như tâm hồn đang lơ lửng trên không, nhìn cô đào huyệt giữa đêm tối —— năm đó cô gặp Lê Tiện Nam, anh trao cho cô sự dịu dàng to lớn và ấm áp, mọi ảo mộng của cô về tình yêu, dường như đều xoay quanh anh.
Đêm nay sẽ khắc sâu trong cả cuộc đời cô.
Cuộc đời này sẽ không có Lê Tiện Nam khác.
Diệp Phi nằm trên giường, Lê Tiện Nam mặc đồ ngủ xuống lầu, lâu thật lâu cũng không thấy quay lại, Diệp Phi cầm chiếc váy bên cạnh, mặc vào, vừa bước xuống, suýt nữa đã quỳ gối trên thảm, đúng lúc Lê Tiện Nam cầm ly nước bước vào, thấy dáng vẻ cô như vậy, không nhịn được cười.
Anh đặt ly lên tủ đầu giường, còn tốt bụng đỡ cô dậy, nhưng không đứng đắn lắm, còn mập mờ vòng tay qua eo cô, bóp một cái: "Vất vả quá."
"…"
Diệp Phi liếc anh, kiêu ngạo nói: "Em không ngủ được."
Lê Tiện Nam giả vờ nói: "Vậy đừng ngủ."
"…"
Diệp Phi lại ngã xuống giường, Lê Tiện Nam nhét ly nước vào tay cô, ôm cô ngồi dậy.
"Anh đi đâu thế?" Cô thật sự mệt mỏi, là thể chất rã rời, nhưng đầu óc lại tỉnh táo bất ngờ sau cơn phấn khích.
"Đi chỗ khác làm tiếp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!